Càng độc càng ngọt ngào – Chương 9 – Chương 9.1


Chương 9.1

Edit: Kally

“ Ha ha ha… thật là khéo a! Tuyền tiểu tử ngươi là đoán ra tiểu cữu sẽ đến chỗ này của ngươi, nên riêng chuẩn bị một bàn thức ăn ngon mở tiệc chiêu đãi ta, này là để tỏ lòng biết ơn về quà đầy tháng sao?” Tiếng cười càn rỡ dai dẳng không dứt, chảy nước miếng thèm thuồng nhìn một bàn đầy món ngon mỹ thực.

Ba! Đũa trúc trong bàn tay nổi đầy gân xanh đã lừng lẫy xả thân.

Thật, thật vô tội nha! Dương Diễm Ca đồng tình  nhìn ‘ đũa thi’ không toàn thây liếc mắt một cái, chỉ cảm thấy trên người kẻ nào đó tỏa ra sát khí làm cho cả người nàng phát lạnh, hận không thể nhanh chút chạy lấy người.

Haiz! Chẳng qua là muốn tiến vào dùng bữa cơm, lại như thế nào cũng không dự đoán được kẻ bị bọn họ thiết kế, người bị hại, thật không khéo đã ở bên trong, hơn nữa vật chứng hãm hại hắn trùng hợp cũng đi theo bên người hắn.

Gặp được tình huống này, người bình thường phản ứng đầu tiên khẳng định là quay đầu chạy lấy người, như thế nào lại không biết sống chết còn ráng đưa lên cửa, nào biết còn có cái quái thai thích chơi  nổi, cười đến làm cho người ta rất muốn xông lên đập cho một trận, như thế nào còn có thể vạch  áo cho người  xem lưng!

“ Diễm Ca tiểu thư, Tinh Hồn thiếu gia, hai người cũng đến chỗ này?” Nhìn thấy hai người, đôi mắt long lanh của Mạc Liên Nhi thoáng chốc sáng lên, đợi sau khi hai người ngồi xuống, vội vàng rót trà nóng dâng lên “ Bên ngoài trời lạnh, uống chút trà nóng cho ấm người”.

Xem Mạc Liên Nhi vì mọi người châm trà gắp thức ăn, lại liếc nhìn gương mặt lạnh kia, Nguyệt Tinh Hồn híp mắt cười nói: “ Ta nói Liên Nhi cô nương, những ngày này Tuyền tiểu tử đối với cô có tốt không? Vẫn là trưng gương mặt thối với cô sao?”

Nghe vậy, Mạc Liên Nhi khó  xử trộm dò xét gương  mặt càng thêm cương nghị của Nam Tĩnh Tuyền, thật sự lo lắng không biết nên nói cái gì mới tốt. Mấy ngày nay hắn xem nàng như là người vô hình, rõ ràng là muốn cho nàng nan kham, hại nàng chỉ có thể mặt dầy nhắm mắt theo đuôi, mọi chuyện đều cẩn thận hầu hạ, miễn cưỡng xem mình như là người ngu dốt, không đem mặt lạnh, trào phúng của hắn đặt ở trong lòng, chỉ mong tận tâm làm tốt việc ân nhân giao cho nàng, đem hắn làm chủ tử hầu hạ.

Xem vẻ mặt kia của nàng, trong lòng Nguyệt Tinh Hồn biết rõ ràng. Dù sao với tính tình thối kia của Tuyền tiểu tử, dùng đầu gối nghĩ cũng biết hắn có bao nhiêu khó ở chung.

“ Haiz! Vất vả cho cô!” Rung đùi đắc ý thở dài, biểu tình lại cười hì hì.

“ Ân, có thể tưởng tượng” Gật đầu phụ họa, Dương Diễm Ca sâu sắc đồng tình.

Đôi độc phu độc phụ mệnh định này là như thế nào? Dùng hắn để chơi kẻ hát người họa sao? Nam Tĩnh Tuyền không muốn để người ta lấy cớ, nói hắn ngược đãi một vị cô nương gia, lập tức phát ra câu nói đầu tiên kể từ mấy ngày qua với Mạc Liên Nhi. “ Ngồi xuống! để tránh người ta nói ta không có tình người”. Khẩu khí đầy mệnh lệnh.

Ách… là đang nói chuyện với nàng sao? Mạc Liên Nhi đứng phía sau hắn trên mặt đầy vẻ ngạc nhiên, ngây ngốc  không biết nên làm thế nào cho phải.

“ Muốn ngươi ngồi xuống, còn đứng đó làm gì?” Như thế nào, ngay cả nói cũng nghe không được  sao?

Thật hung dữ! không biết có người nào bị hù chết hay chưa? Mạc Liên Nhi vẫn đứng đó, dù sợ cũng không khuất phục mệnh lệnh của hắn, kiên trì đè nén khiếp sợ, lắc đầu cự tuyệt “ Liên, Liên Nhi đứng hầu hạ thiếu gia” Hắn là chủ, nàng  là tớ, không lý nào lại có thể cùng  ngồi với nhau.

“ Ngươi dám chống lại ta?” Híp mắt mềm nhẹ hỏi, nhưng  gân xanh trên trán lại dao động dữ dội.

“ Liên Nhi không dám!” Nói thì nói như vậy, lại vẫn như cũ không chịu ngồi xuống.

“ Ngươi…”

“ Tốt lắm! tốt lắm!” Nguyệt Tinh Hồn vội vàng tham gia, cười thân thiện nói “ Liên Nhi cô nương, cô cứ ngồi xuống đi! Chứ ngồi ăn bữa cơm mà phía sau có người nhìn chằm chằm như thế, đúng là không được tự nhiên cho lắm!”

Cũng không sao mà! Nào, đến bên này ngồi đi!” Dương Diễm Ca trực tiếp kéo người sang  bên này ngồi, nàng thế nhưng thật chịu không nổi không khí trầm thấp như vừa rồi, đúng là không khí  khủng bố mà!

“ Diễm Ca tiểu thư, Tinh Hồn thiếu gia, vậy Liên Nhi cũng sẽ không khách khí!” Ôn nhu nở nụ cười với hai người, đối với lời nói của hai vị ân nhân, nàng như thế nào có thể cự tuyệt cho được.

Nhìn nàng vui vẻ ngồi xuống, sắc mặt xanh mét của Nam Tĩnh Tuyền càng thêm khó coi, nếu không phải ngày thường tu dưỡng rất tốt, lời thô tục suýt chút nữa cũng mắng ra miệng. Nàng là như thế nào? lời nói của hắn không nghe, họ Nguyệt tùy tiện nói một câu, nàng liền làm theo như thần dụ ( ý là xem lời Hồn ca như là thần thánh nói ấy mà), cũng không đem hắn để vào mắt quá đi!

Thình lình nổi lên một cơn buồn bực khiến hắn khó có thể chịu được…

“ Nào nào nào, này là cá hoa vàng hấp hương vị đậm đà, mau nếm thử xem!” Mặc kệ sắc mặt khó coi âm trầm của người nào đó, Nguyệt Tinh Hồn khoái trá gắp hai miếng thịt bò đưa vào chén của hai vị cô nương, tỏ vẻ công bằng.

“ May mà ngươi không làm nước bắn tung tóe vào mặt ta, bằng không ta cho ngươi đẹp mặt”. Tựa như kiều tựa như giận liếc hắn một cái,  lòng Dương Diễm Ca đầy ngọt ngào nuốt miếng thịt bò vào.

“ Ta nào dám a!” Vô cùng chân chó bồi cười.

“ Tinh Hồn thiếu gia, cảm ơn ngài!” Mỉm cười, Mạc Liên Nhi  rất là cảm động. Đã lâu rồi, trừ hai vị ân nhân ra không ai đối xử với nàng tốt như vậy.

“ Không cần khách khí, mau ăn a!” Cười thản nhiên nhận lời cảm tạ, muốn nàng cố gắng ăn thêm cơm.

Kỳ quái, nàng cười nhu tình như nước đến thế làm gì? còn nữa, tiểu cữu không phải đã có một vị nữ nhân ác độc mệnh định rồi hay sao? lúc này thế nhưng  không tuân thủ phu tắc, dám trực tiếp ở trước mặt nương tử tương lai câu dẫn cô nương khác?

Lạnh lùng nhìn hành động của hai người, không biết vì sao, Nam Tĩnh Tuyền nhưng lại cảm thấy khó chịu dị thường, hận không thể xóa đi khuôn mặt tươi cười khiến người ta chán ghét của Nguyệt Tinh Hồn.

Thật sự, thật sự là khiến người ta chán ghét mà…

Uy, Tuyền tiểu tử, ngươi ám toán tiểu cữu ta a!” Ánh mắt gian tà rất là tinh ranh, nhanh chóng tiếp được đũa trúc phóng tới, Nguyệt Tinh Hồn bất mãn oa oa kêu “ Ăn cơm cũng không yên với ngươi sao?”

“ Cười đến ghê tởm, làm hỏng khẩu vị của ta!” Xuy một tiếng hừ lạnh.

Ha ha… khụ khụ…. Khụ….” Dương Diễm Ca nghe vậy cười to, lại đã quên trong miệng còn đang nhồi đồ ăn, suýt chút nữa đã bị sặc chết.

Không dư thừa đồng tình tâm với kẻ phản bội kia ( kẻ phản bội ở đây là nói Diễm Ca tỷ đó, thấy a bị chửi mà chị còn cười ^^), Nguyệt Tinh Hồn trừng mắt giận dữ: “ Tuyền tiểu tử, đem lời nói nói cho rõ ràng coi, gương mặt tuấn tú này của tiểu cữu mê đảo phụ nữ trẻ em khắp thiên hạ, thời điểm nào cười rộ lên mà thấy ghê tởm hả?”

Nam Tĩnh Tuyền phiền chán không thôi, không tâm tình ở lại nhìn hắn ta xiếc khỉ, không để ý sự kinh ngạc của mọi người, đứng dậy chạy lấy người.

2 thoughts on “Càng độc càng ngọt ngào – Chương 9 – Chương 9.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s