Càng độc càng ngọt ngào – Chương 9 – Chương 9.4


Chương 9.4

Edit: Kally

Trong gió lạnh, tiếng nói dâm tà thầm rủa bay theo gió, lủi vào trong mỗ đôi tai linh mẫn nào đó…

Hả? lại là kẻ hái hoa tặc nào tiến hành hoạt động  tà ác? Nguyệt Tinh Hồn nheo lại mắt, thuận theo phương hướng phát ra tiếng rủa thầm kia nhìn lại, chỉ thấy một bóng đen đang rụt cổ chống đỡ gió lạnh, từ phương xa nhìn lại gần, tiếng rủa thầm trong miệng cũng càng thêm rõ ràng.

“ … A, cũng coi như hung bà nương kia đáng đời, đánh gãy cánh tay của họ Chu kia, còn liên tục phá hoại chuyện tốt của hắn, hiện nay họ Chu kia lấy nàng gán nợ mất hồn, vui vẻ cũng không bị thiệt…”

Hung bà nương? Họ Chu? Đánh gãy cánh tay? Như thế nào này đó hình dung đều rất quen thuộc, hiển nhiên là nói đến mỗ ác độc nữ nhân làm cho hắn tìm khắp cả đêm đây mà? Nguyệt Tinh Hồn càng nghe càng kinh hãi, thân hình chợt lóe, vô cùng quỷ mị  trong chớp mắt  đã xuất hiện trước mặt bóng đen đang than thở kia.

“ Oa, quỷ kìa…” Tiếng gầm gú kinh hãi cắt qua bóng đêm trong chớp mắt bị một bàn tay to bóp chặt cổ họng, rốt cuộc phát không ra tiếng nào.

“ Nói! Ngươi nói họ Chu, có phải là Chu Thiếu Lân hay không?” Khuôn mặt tuấn tú trước giờ luôn mang vẻ tươi cười nhưng giờ lại bao phủ lên vẻ âm trầm đáng sợ không nói nên lời.

“ Ô.. ô…” Vì thiếu dưỡng khí gương mặt tái nhợt như người chết, cái đầu to không ngừng gật đầu, miệng chỉ có thể phát ra tiếng ô ô.

 Đáng giận! điềm xấu dự cảm đã trở thành sự thật! Nguyệt Tinh Hồn cảm thấy lòng trầm xuống. “ Ở nơi nào?” Mẹ nó! Tốt nhất cầu nguyện cho hắn tới kịp lúc, bằng không hai người này sẽ vô cùng hối hận vì đã sinh ra trên cuộc đời này.

Cánh tay lông xù khó khăn ra dấu nghiêng về phía sau, chỉ thẳng vào một gian khách điếm nhỏ.

“ Nằm xuống cho ta!” Được đến đáp án muốn biết, khí giận lập tức tung ra một quyền, quả nhiên có người ngoan ngoãn lâm vào hôn mê.

Bỏ người lại, trong lòng Nguyệt Tinh Hồn nổi lên một nỗi sợ hãi khôn cùng, phát ra khinh công với tốc độ nhanh nhất trong cuộc đời lao về phía khách điếm nhỏ…

 

“ Hắc hắc… tiểu mỹ nhân, cuối cùng nàng cũng rơi vào trong tay ta a!” Khổ sở chờ ở bên ngoài, cho đến khói mê ở bên trong tán đi, Chu Thiếu Lân thế này mới mắt lộ ra dâm quang lủi người đi vào trong phòng, lập tức đi đến bên giường, nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ tú lệ trong mê man của Dương Diễm Ca, nhịn không được đắc ý háo sắc cười.

“ Ha ha…. Đừng trách thiếu gia ta không thương nàng, để đầu đêm của nàng trải qua trong lúc hôn mê. Bất quá nàng yên tâm, đợi nàng thành người của ta rồi, ngày sau thiếu gia ta sẽ cho nàng hưởng hết khoái hoạt của dục tiên dục tử, hàng đêm gọi ta là hảo ca ca, cả đời không nỡ rời đi ta.” Sắc dục huân tâm cười to, trong đầu Chu Thiếu Lân lúc này đều là hình ảnh sống sắc sinh hương, hung ác đem vạt áo trước ngực nàng xé rách, lộ ra chiếc yếm màu lam có thêu hoa văn tinh xảo ở bên trong.

Chỉ thấy màu sắc chiếc yếm kia càng làm nổi bật lên màu da tuyết trắng nõn nà, hơn nữa trước ngực rất tròn che giấu núi đôi như ẩn như hiện, mê người đến cực điểm, thật làm cho Chu  Thiếu Lân mắt đầy dục hỏa, sắc tâm đột nhiên bùng cháy, gấp gáp đem nàng đặt ở dưới thân, móng vuốt sói không chút nào thương hương tiếc ngọc hướng trên thân thể nữ tính ôn nhu mềm mại của nàng mà chạy…

Phanh!

Tiếng nổ chợt vang lên, khi Chu Thiếu Lân còn chưa rõ ràng lắm có chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy sau gáy căng thẳng, lập tức cả người bị ngã nhào xuống dưới…

Muốn làm gì, làm cái gì?” Ăn đau rống giận, chật vật đứng dậy chửi ầm lên “ Là thằng nhãi con nhà ai dám phá hỏng chuyện tốt của thiếu gia ta…. Ái! Là ngươi?” Bỗng nhiên, thần sắc hắn ta xanh mét, giống như nhét mấy trăm cái trứng gà mà nghẹn một họng tức giận mắng bên miệng.

“ Đương nhiên là ta!” Nguyệt Tinh Hồn thâm trầm, tiếng nói lạnh lùng âm trầm tuyệt nhiên làm cho Chu Thiếu Lân nghe không khỏi rùng mình.

“ Ngươi… ngươi đừng làm bậy…. cha ta là Tể tướng đương triều…” Vô cùng hèn mọn nâng lão cha ra để dọa lui kẻ địch.

“ Ta thật sợ đó…” Nguy hiểm gợi lên một chút tươi cười, phút chốc, trên mặt hắn lãnh lẽo, giống như Tu la từ địa ngục, cả người phát ra một cỗ sát khí lạnh lùng thật dọa người, chân to đá một cước, đem hắn ta bay về phía sau rồi dội lại nặng nề té trên mặt đất.

“ Ngươi… ngươi…” Chu Thiếu Lân chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng toàn thân của mình dường như sắp bay ra đây, cả buổi cũng đứng không dậy nổi, đối mặt với  sát khí giết người càng lúc càng gần của hắn, hoảng sợ tới mức hắn ta liên tục lui về phía cửa, thầm nghĩ chính mình hôm nay chắc sẽ chôn vùi ở nơi này.

“ Ngươi đi a! trốn a!” Nắm hắn ta lên, mang một chút âm trầm ngoan độc tươi cười, đối với khuôn mặt hoảng sợ của hắn ta ban cho một quyền thật nặng.

“ Ái…” Nghe một tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi, vô cùng không hay ho cũng lâm vào hôn mê.

“ Như vậy liền hôn mê? Thật vô dụng!” Chán ghét đem người quăng ra trước khu vườn nhỏ ngoài cửa phòng, Nguyệt Tinh Hồn thế này mới tức giận chưa tiêu ‘ Phanh’ một tiếng, hung hăng đóng cửa phòng lại.

Đi vào bên giường, nhìn Dương Diễm Ca quần áo hỗn độn lại vẫn hôn mê bất tỉnh như cũ, tâm thần buộc chặt ( căng thẳng) mới được buông lỏng, làm cho hắn không khỏi nhũn ra ngồi phịch xuống.

May mắn, may mắn hắn đến kịp, bằng không… Nghĩ đến đây, cả người Nguyệt Tinh Hồn phát run, không dám nghĩ tiếp nữa.

Mới vừa rồi hắn chạy vội vào trong khách điếm, nhờ vào khứu giác linh mẫn men theo mùi vị mê hương còn lưu  lại trong không khí mà một đường tìm được nơi này, một cước đá văng ra cửa phòng, thấy tiện phôi kia đặt ở trên người nàng, làm cho cả người hắn thoáng rét run, chỉ sợ chính mình đã tới chậm, lập tức lửa giận điên cuồng đem tiện phôi kia hung hăng kéo ngã xuống đất, còn sót lại một chút lý trí nhìn xem thiên hạ trên giường trừ bỏ vạt áo trước ngực bị xé rách ra, tất cả quần áo khác đều yên ổn mặc ở trên người, thế này mới tỉnh táo lại một chút, cũng làm cho tiện phôi Chu Thiếu Lân kia thoát khỏi cái chết.

Cười khổ vỗ trán, ngẩng đầu nhìn thấy nàng vẫn ngủ an ổn như cũ, hai má ửng hồng khỏe mạnh, Nguyệt Tinh Hồn chậm  rãi ngồi vào bên mép giường, ngón trỏ xẹt qua môi anh đào hồng nhuận, trong đôi mắt đen láy không tự giác lộ ra vài phần nhu tình, thì thào thầm nói.

“ Làm thế nào mới tốt đây? Cho  đến lúc vừa rồi, thiếu gia ta mới phát hiện ta giống như thật sự vô cùng yêu cô, thế cô cũng yêu ta sao? cô hẳn là cũng thích ta đi? Bằng không như thế nào lại ghen lung tung đâu…”

Thản nhiên nỉ non sau một lúc, cả đêm bôn ba tìm người, hơn nữa vừa rồi tâm thần buộc chặt, giờ đây sau khi  hoàn toàn thả  lỏng,  một cơn mỏi mệt như sóng ập đến, làm cho hắn uể oải dị thường.

Nhìn thấy bên người giường nàng còn chỗ trống to như vậy, Nguyệt Tinh Hồn không nói hai lời liền yên ổn nằm xuống, cánh tay tráng kiện quàng qua, đem thân thể xinh đẹp mềm mại đặt trong vòm ngực rộng lớn của mình, tìm cái tư thế thoải mái liền ngủ thật say…

One thought on “Càng độc càng ngọt ngào – Chương 9 – Chương 9.4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s