Nha hoàn không chịu gả – Chương 1 – Chương 1.1


Chương 1.1

Ediy: Kally

Thành Nam, Bảo Trân Trai xưa nay vẫn luôn nổi tiếng với món điểm tâm ngọt được chế biến từ các loại hoa cỏ, sau thời khắc giữa trưa, là lúc bánh ngọt vừa chín tới và được lấy ra khỏi lồng hấp cũng là lúc náo nhiệt nhất, cửa hàng có mặt tiền không tính là quá lớn nhưng lại bị nô tỳ của các nhà danh môn phú hộ trong thành phái ra chen chúc tại đây tạo ra một loại âm thanh điếc tai  vô cùng.

Sau giữa trưa hôm nay, vào lúc mỹ thực điểm tâm ngọt nóng hầm hập của Bảo Trân Trai ra khỏi lồng hấp, trong điếm vẫn như cũ chật ních đám đông tranh nhau mua điểm tâm, đôi vợ chồng chủ điếm bận rộn đến đổ đầy mồ hôi, trên miệng luôn mang theo tươi cười thỏa mãn. Chỉ trong chốc lát, vài khay điểm tâm lớn lập tức đã bị giành mua sạch sẽ không còn, đám đông cũng dần dần rời khỏi, lúc này vợ chồng chủ điếm mới có thể thở một hơi, hai người ăn ý nhìn nhau cười, không hẹn mà cùng nhìn về phía cửa, phảng phất như đang chờ đợi cái gì….

Quả nhiên, không lâu sau, một thân ảnh tinh tế lặng yên hiện thân ở trước cửa….

“  A…. muội tới quá muộn sao?” Nhìn thấy trong điếm trừ bỏ hai vợ chồng ra, không có một bóng người nào khác, Mạc Liên Nhi lập tức hiểu được chính mình đã đến chậm.

“ Không muộn, không muộn!” Nở nụ cười thân thiết, lão bản nương kéo nàng vào trong điếm, một bên kêu lão bản đi lấy này nọ, một bên cười tủm tỉm nói: “ Đã sớm để lại cho muội, ‘Quảng hàn cao’ phải không?”

‘ Quảng hàn cao’ được làm từ hoa quế là món điểm tâm nổi tiếng ở trong điếm, hương khí này cao nhã vừa vào miệng, lập tức tan ra, hương vị trong veo tỉ mỉ thấm vào trong lưỡi, làm cho người ăn qua sẽ suốt đời khó, có thể nói nó chính là chiêu bài của ‘ Bảo Trân Trai’, thường thường là món điểm tâm đầu tiên bị cướp sạch trước trong tất cả các loại điểm tâm.

“ Thật ngại quá, còn phiền tẩu để lại cho muội….” Mạc Liên Nhi nhẹ giọng nói, gương mặt thanh tú nhỏ nhắn lộ vẻ ngượng ngùng.

“ Nói gì thế này! một năm rưỡi trước nếu không có muội hỗ trợ, ta cùng với Đại Bảo thế nào còn mạng sống đến ngày hôm nay, nói cho cùng là hai vợ chồng ta nên cảm tạ muội mới phải.” Hồi tưởng lại một năm rưỡi trước, trong lòng lão bản nương vẫn luôn đầy lòng cảm kích.

Ngày ấy mưa to giàn dụa, ngã tư đường trước đây luôn đầy người nay lại lạnh lùng không một bóng người, trượng  phu lại không có  ở nhà, nàng đang mang thai trong nhà lại chỉ có một mình, ai ngờ mưa tầm tã suốt đêm, đáng lẽ còn một tháng nữa mới sinh, nhưng nàng lại đau bụng sinh trước thời gian, vốn định nhịn đau đi tìm bà mụ, đang lúc giữa đường bụng đau không thể đi nổi nữa, may mắn nàng gặp được vị Liên Nhi cô nương tốt bụng này, không chỉ đưa nàng về nhà, còn bất chấp mưa to đi  tìm bà mụ đến giúp  nàng đỡ đẻ, cho nên nàng và Đại Bảo mới có thể mẹ tròn con vuông. Mãi cho đến khi  trượng phu  trở về, lúc biết  được quá trình này thì sợ đến mức sắc mặt trắng bệch cùng với lòng cảm kích vô cùng, từ đó về sau, hai vợ chồng bọn họ thường cùng Mạc Liên Nhi lui tới.

“ Tẩu lại nói việc này rồi! đó cũng đâu là gì, bất cứ ai cũng sẽ ra tay tương trợ ( giúp đỡ) thôi!” Mạc Liên Nhi nhỏ giọng nói, nàng không thích vợ chồng bọn họ hỡ một chút liền xem nàng là ân nhân cứu mạng để mà đối xử. Người tốt chân chính phải là Diễm Ca tiểu thư và Tinh Hồn thiếu gia mới đúng, nếu không có hai người bọn họ, Mạc Liên Nhi nàng đã sớm….

Nghĩ đến đây, nàng lại lắc lắc đầu, không muốn nhớ lại chuyện thương tâm, cô đơn lúc mất đi người thân trước đây nên bèn ôn nhu cười khẽ: “ Đại Bảo đâu rồi? không phải lại bướng bỉnh nữa chứ?”

“ Vừa tỉnh ngủ thôi!” Tấm màn trong điếm được vén lên, lão bản tay một tay ôm một nhóc con mập mạp vẫn còn đang buồn ngủ, một tay cầm lấy một bao giấy dầu đã gói kỹ ‘ Quảng hàn cao’ trong đó, cười từ bên trong bước ra.

“ Dì…. Dì…” Đang còn buồn ngủ mơ mơ màng màng, nhóc con mập mạp nhìn thấy thân ảnh tinh tế kia thì tinh thần không khỏi phấn chấn lên, mừng rỡ hoa tay múa chân vui sướng, lập tức ruồng bỏ lão cha của nó, muốn được người dì có mùi thơm dễ ngửi kia ôm.

Thấy thế, Mạc Liên Nhi lập tức đón lấy nhóc con mập mạp ôm lại đây, ngửi kỹ thấy trên người nó có mùi sữa, ở trên hai má phấn nộn của  nó hôn xong, mới cười hỏi: “ Đại Bảo có ngoan hay không?”

“ Ngoan… Đại Bảo ngoan…” Mơ hồ nói không rõ vài câu, đầu bự liền quen thuộc tự động cọ cọ vào ôn hương nhuyễn ngọc trước ngực, còn ở  trên đó để lại một bãi nước miếng.

“ Tiểu tử này, sau khi lớn lên bệnh cũ này đừng tái phát, nếu không sau này không bị chúng cô nương gia  đuổi đánh mới là lạ!” Lão bản nương cười ha ha không ngừng, đem Đại Bảo nhận lấy, liếc  mắt ý bảo trượng phu mau đem gói bánh  ‘ Quảng hàn cao’ đưa cho người ta.

“ Cám ơn”. Gật đầu cầm lấy nói lời cảm tạ, theo như thường lệ lại trả tiền bánh.

“ Không phải đã sớm nói là không cần đưa sao?” Vỗ trán, lão bản nương đối với tính tình của nàng đúng là không có cách.

“ Không được! Hai người cũng là buôn bán kiếm tiền nuôi gia  đình, làm sao có thể không lấy!” Cười dịu dàng lại đem tiền nhét vào tay lão bản nương, Mạc Liên Nhi đã trải qua một năm huấn luyện, đã sớm thân kinh bách chiến ( trải qua trăm trận đấu, kinh nghiệm phong phú). nên biết làm như thế nào để mau chóng đem ngân lượng trao đi ra ngoài.

Cũng có một năm kinh nghiệm như vậy, nên lão bản nương biết  rõ dáng vẻ nhu nhược kia chỉ là biểu tượng, trong xương kia lại mang biết bao  mạnh mẽ, nếu không nhận, nàng tuyệt đối có biện pháp cùng ngươi giằng co, mãi đến khi ngươi nhận thua  mới thôi. Cho  nên chỉ có thể bất đắc dĩ trừng mắt, nhìn nàng thong thả đi ra khỏi cửa điếm.

“ Liên Nhi cô nương này thật là, quá khách khí ….” Nhịn không được oán giận với trượng phu bên cạnh đang bật cười không thôi.

Phát hiện thê tử ảo não, lão bản cũng chỉ có thể dịu dàng an ủi, vừa đùa giỡn con trai như sâu lông đang ngọa nguậy không thôi, tươi cười trên mặt mỹ mãn đến nói không nên lời.

Mạc Liên Nhi bước ra cửa điếm, lặng lẽ quay đầu nhìn hình ảnh hạnh phúc của một nhà ba người bọn họ, bờ môi không khỏi dâng lên một ý cười động lòng người, trong mắt thản nhiên nổi lên chút sầu bi.

ở sâu trong trí nhớ, nàng cũng từng có một đoạn ngày hạnh phúc khoái hoạt như thế…

Đạt đạt … tiếng vó ngựa tiết tấu theo quy luật vang lên càng lúc càng gần Định Viễn vương phủ, cho đến khi đến gần cổng chính màu đỏ, bóng đen hắc mã cao lớn dưới sự khống chế của nam tử mặt lạnh nghiên túc, ổn định dừng lại trước mắt bọn nô bộc đang ra đón.

Đem dây cương đưa cho mã phu đang đứng chờ ở bên cạnh, Nam Tĩnh Tuyền vừa đi vào bên trong, vừa liên tục phát ra mệnh lệnh: “ Tiểu Lí, ngươi trước đừng vội tắm cho ‘ Gió xoáy’, đợi lát nữa để ta tự mình tắm cho nó, Triệu thúc, nếu lát nữa có người đưa sổ sách đến, phiền ông đem vào trong phòng cho ta, Vương tổng quản, gần đây trong phủ có chuyện gì quan trọng…..”

“ Tiểu thiếu gia, phu nhân muốn ngài sau khi trở về thì đi tìm người”. Vương tổng quản nhanh chóng đem chuyện phu nhân dặn dò báo cho tiểu chủ tử biết.

Mẹ có việc tìm hắn? Nam Tĩnh Tuyền hơi  nhíu mày, gật đầu tỏ vẻ đã biết, thân hình cao to bỏ lại mọi người, nhanh chân bước vào trong nội viện, dọc đường gặp được không ít nha hoàn, nô tỳ vấn an, mãi đến một hồi lâu sau, hắn mới cảm thấy quái dị. Như thế nào không có thân ảnh tinh tế kia, kẻ từ hai năm trước tiểu cữu ép buộc đưa cho hắn xong, liền đeo bám dính lấy hắn, nay lại vẫn như cũ không thấy bóng dáng đâu? Trước đây, chỉ cần hắn mới về phủ, nàng liền chào đón hầu hạ, đuổi cũng đuổi không đi, sao hôm nay thế nhưng lại khác thường như vậy?

One thought on “Nha hoàn không chịu gả – Chương 1 – Chương 1.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s