Xấu nữ đến khiến họa thủy yêu – Chương 87


Chương 87: Hai kẻ dở hơi ở Cung gia

Edit: ss gau5555

Bé kháng nghị đúng là không có hiệu quả, ai kêu cha bé mới là lớn nhất, chỉ thấy Phượng hiên hôn Cốc Nhược Vũ  đến thất điên bát đảo, đồng thời còn khoa tay múa chân một chút, để Phượng tiêu đem bé con quấn người kia mang đi, cái này gọi là nhân vật điển hình cần nương tử không cần nhi tử, cho nên, đợi khi hai người thở hồng hộc tách ra, vốn định đồng ý cho nhi tử tối nay ngủ cùng nàng lúc này Cốc Nhược Vũ quay ra nhìn, đã không thấy nhi tử. Nàng trừng mắt nhìn Phượng hiên, chỉ thấy hắn cười đến vô tội.

“Chàng xấu lắm!” Cốc Nhược Vũ chỉ trích hắn nói chuyện không tính toán gì hết.

“Ta nào có a, nương tử, đi nhìn một cái xem vi phu mua cho nàng cái gì!” Phượng hiên nói sang chuyện khác, kéo tay bé của nàng ra khỏi phòng, quay về phòng ngủ

Tiến vào gian ngoài của phòng ngủ, Cốc Nhược Vũ đã nhìn thấy trên chính giữa cái bàn trong phòng đang đặt một cái đàn cổ, nàng ngoài ý muốn mừng rỡ nhìn về phía Phượng hiên.

Phượng hiên rất đắc ý, hắn đã sớm biết mấy ngày nay mình bề bộn công việc, đoán rằng đến lúc đó nương tử ở nhà sẽ cô đơn nhàm chán, cho nên đặc biệt phái người tìm đến đây danh gia Chu Tranh chuyên chế tạo đàn cổ nhiều đời nay từ Vũ quốc, bởi vì hắn từ nhạc phụ nhạc mẫu biết được đây là một trong những thứ nương tử thích nhất.

Phượng hiên nhìn Cốc Nhược Vũ yêu thích không buông tay, mỉm cười đi đến phía sau của nàng, vươn hai tay nhẹ nhàng đem nàng ôm vào trong lòng, cằm đỡ tại trên vai của nàng, nhẹ giọng nói: “Nương tử, thích không?”

“Thích! Đây là đàn Chu mà thiếp vẫn muốn, Hiên, cám ơn chàng!” Giống như Phượng hiên thích sưu tầm quạt, Cốc Nhược Vũ là một người thích đàn, trước kia toàn bộ đàn đều bị người tịch thu gia sản mà mất đi, mấy năm nay khốn cùng nàng ngay cả dây đàn cũng không mua nổi. Không nghĩ tới nàng còn có thể có được đàn cổ, hơn nữa còn là làm từ tay Chu Tranh, một trong những đàn cổ hiếm có quý giá, nàng tất nhiên là vui không thể nói, thậm chí cao hứng mà chủ động hôn một cái lên mặt Phượng hiên, làm cho người nào đó thiếu chút nữa vui mừng đến choáng váng.

Ngây ngốc cười trong chốc lát, Phượng hiên phục hồi tinh thần lại, cười híp mắt  mắt nói: “Nương tử, vi phu biết nàng ban ngày cô đơn, cũng muốn đi dạo ra bên ngoài, nhưng, mấy ngày nay đành phải ủy khuất nàng chỗ nào cũng đừng đi, nếu nhàm chán thì chơi đàn, còn có Thiếu Liên cùng bọn nha hoàn, chờ hộ vệ của nàng tới rồi, nàng muốn đi đâu cũng có thể!” Phượng hiên sở dĩ không cho nương tử thân ái của hắn xuất môn, bởi vì nàng mang thai, nhưng nguyên nhân chủ yếu là phòng phụ tử Phượng Trọng Nam .

Phượng hiên lần này quay về Kiền đô, sự xuất hiện của Tiểu Cốc lượng với hàm ý không ai có thể dao động vị trí tông chủ của hắn. Tuy nói tộc quy quy định như vậy, nhưng mà Phượng Trọng Nam cùng Phượng Thiếu Vân chắc chắn sẽ không cam tâm, mặc dù bọn họ cho đến tận bây giời  không hề có động tĩnh gì, nhưng chỉ sợ đã vụng trộm muốn loại bỏ Tiểu Cốc Lượng cùng Cốc Nhược Vũ đang có có bầu. Cho nên vì để thê nhi an toàn, Phượng hiên đem Phượng tiêu ở lại bên người tiểu oa nhi, đại bộ phận hộ vệ cùng bọn hộ vệ của Phượng phủ sẽ che chắn ở chung quanh mẫu tử, lúc này hai mẹ con không rời khỏi Phượng phủ, thì cũng không có nguy hiểm, nhưng nếu Cốc Nhược Vũ muốn đi ra ngoài mà nói…, tất phải phân một nửa hộ vệ đi theo, hắn không muốn mạo hiểm để mất đi thê nhi.

“Hộ vệ?” Sao giống như nghe đặc biệt là vì mình mà đến, Cốc Nhược Vũ vẻ mặt nghi vấn.

“Ưm, là người đến từ Cung gia. Các trưởng lão nghe thấy nàng lại có có bầu, liền phái người tới. Các nàng hiện tại hẳn đã đang trên đường đến Kiền đô, không tới một tháng sẽ đến.” Những lời này nói xong thật bình thản, căn bản không miêu tả được một phần mười sự mừng rỡ như điên của các trưởng lão Cung thị, cũng không nói ra người là hắn hạ lệnh phái tới. Sở dĩ an bài như vậy, là vì Phượng thúy với bọn nha hoàn bên người lại không biết võ công, trước kia để bọn họ hầu hạ muội tử bảo bối, hắn cũng không lo lắng an nguy của muội tử, bởi vì muội tử biết võ, nàng không giết người khác là đã không tệ rồi, nhưng bây giờ không được, nương tử thân ái của hắn nho nhỏ lại non nớt, đánh người, đều đánh không đau, không đem nhân vật lợi hại đặt ở bên người che chở cho nàng, hắn vừa ra khỏi Phượng phủ, trong lòng sẽ không yên tâm.

“A, tốt.” Không có hỏi người đến là người nào, Cốc Nhược Vũ cũng không nghĩ nhiều, dù sao có đàn, một tháng vẫn có thể chịu được, không biết đã bỏ lỡ vài năm, tài đánh đàn của mình có thụt lùi hay không.

Chỉ là người mà Phượng hiên cùng Cốc Nhược Vũ cho rằng sẽ ở đến trong vòng một tháng giờ phút này ngay cả nhà mình ở Cung châu vẫn chưa thể đi. Vai vế khác nhau, nhưng tính cách hợp nhau, hai người đến cùng một nơi, được kêu là hợp, vì thế, thích chõ mũi vào chuyện người khác hai người lúc này đang ở trong một khách sạn đánh nhau với người khác .

Một đôi Cung gia dở hơi này, dọc theo đường đi vừa đánh đánh lại vừa giết giết, biểu diễn võ công, còn mục đích vẫn không tới, tốc độ đi có thể coi như tốc độ của rùa, tức giận đến một tháng sau mỗi ngày nương tử thân ái dùng ánh mắt ai oán, dậm chân nói Phượng hiên không thích toán gì hết.

Lại bắt gặp ánh mắt lên án kia của Cốc Nhược Vũ, Phượng hiên đành phải bỏ qua những chuyện tốt đẹp của hai người vào ban đêm, cứng rắn nhét bé con vướng người kia vào, thật vất vả mới đưa nàng ra khỏi thư phòng, tiểu oa nhi chỉ thấy cha của bé cười giống như khủng bố, nghiên mực trong tay nháy mắt thành bụi phấn, nghiến răng nghiến lợi nóit: “Cung Thiên Li, Cung Thi San, thời điểm ta đây cần phải đi giết cá, mà hai người các ngươi lại vẫn không tới! Hừ!”

Tiểu oa nhi thán phục nhìn nghiên mực kia vô tội gặp nạn thành bột phấn, nghĩ rằng bé lúc nào mới có thể luyện thành lợi hại giống như cha thì trong lòng Phượng tiêu lại đang lo lắng kêu đau nói : tiểu thư Thiên Li, ngài nhanh đến đi! Nếu không tới mà nói, kết cục sẽ giống như nghiêng mực kia không sai biệt lắm!

Cùng thời khắc đó, rốt cục tiến vào Kiền đô Cung Thiên Li không biết bởi vì Phượng hiên tức giận, hay là bởi vì Phượng tiêu lo lắng, tóm lại, là hắt xì hơi hai cái.

“Bác bị cảm lạnh rồi?” Cung Thi San chớp chớp lông mi thật dài, nhìn nhìn bác họ bên cạnh không lớn hơn mình bao nhiêu, ngữ điệu cũng không có nhiều tôn kính.

“Làm sao có thể! Hơn phân nửa là tông chủ đang mắng chúng ta!” Lộ trình, nếu ra sức thúc ngựa mà nói…, một tháng là có thể đến, kết quả các nàng dùng hai tháng mới đến.

“Thời gian dài như vậy mới đến, không trách cháu được, bác là trưởng bối, dọc theo đường đi ta đều nghe theo bác, nếu có sai, cũng là do bác!” Thời điểm nên tôn trọng trưởng bối liền tuyệt đối tôn trọng, thí dụ như lúc này, chính là một cơ hội.

“Tại sao lại là lỗi của ta chứ! Rõ ràng mỗi lần đều là do cháu động thủ trước !”

“Nhưng sau đó bác đánh người so với cháu còn hung hơn!”

“Đó là do tay chân ta không cẩn thận ngứa một chút!”

“Sau đó chúng ta cũng không cẩn thận đã đến muộn một tháng.”

“Nếu như đúng thời gian mà nói, mới chậm nửa tháng mà thôi, yên tâm đi! Tuyệt đối sẽ không có việc gì!” Cung Thiên Li đã dự tính trước mọi chuyện nói, nàng rất yên tâm, là vì nghe nói tông chủ vô cùng sủng tông chủ phu nhân, mà thúc đẩy hai người, thậm chí có được Thiếu tông chủ công lớn nhất chính là Cung Thiên Li nàng, ngẫm lại xem, nếu không phải đêm đó nàng cứu tông chủ phu nhân, hơn nữa tay rỗi rãi, ưm, có dự kiến trước đem tông chủ phu nhân bỏ vào trong phòng tông chủ, thì sao có thể đạt được thành tích tốt như vậy? Đúng không! ? Cho nên, thân là công thần ( người có công) nàng chỉ chậm có nửa tháng, hẳn là không bị trừng phạt, hơn nữa, nàng còn mong mỏi lần này có thể dựa vào tông chủ phu nhân nghe nói thiện lương kia thúc đẩy hôn sự của nàng cùng Phượng tiêu, nếu không, nàng xinh đẹp như hoa  muốn đợi đến cái tên đầu gỗ Phượng tiêu kia chủ động, chỉ sợ mình đã thành hoa cúc hôm qua, còn chờ không được cử chỉ cầu hôn của hắn.

Ha ha, Phượng tiêu của nàng, nàng đến đây! Nghĩ tới người trong lòng, cho đến nay vẫn không thể dùng được chiêu ác dê bổ nhào vào sói Cung Thiên Li trong lòng cười to, nghĩ đến chờ đợi tốt đẹp liền đá nhẹ vào bụng ngựa, tăng nhanh tốc độ. Không biết tâm sự của nàng Cung Thi Sanh cũng đi theo, hai người giục ngựa đi đến Phượng phủ.

Phượng hiên đã hỏi xong việc học một ngày của nhi tử, bữa tối cũng đã xong, một nhà ba người vừa ngồi vào trên bàn cơm, đã có người bẩm báo hai người Cung Thiên Li đã đến.

Nương tử ở đây, phát hỏa không tốt, huống hồ cần giới thiệu hai nàng ta cho nương tử biết, Phượng hiên liền kêu người mang hai người lại đây.

Cung Thiên Li vừa đến, đã nhìn thấy Phượng tiêu dùng ánh mắt đồng tình đang nhìn mình, nhất thời thầm kêu một tiếng không tốt! Nhìn nhìn lại Phượng hiên, quả nhiên nụ cười của huynh ấy thuộc loại khủng bố.

“A, ta đã gặp ngươi!” Cốc Nhược Vũ nhớ tới lại kia tửu lâu Tứ Quý kia đã từng gặp qua Cung Thiên Li, người duy nhất trong đám nữ nhân nhìn qua hòa ái.

Tận dụng thời cơ! Cung Thiên Li lập tức tiếp theo lời của nàng nói: “Đúng vậy a, phu nhân, còn có tối hôm đó, ta cũng từng gặp qua ngài. Khi đó, ta ở trên nóc nhà nghỉ ngơi, thấy có người  có ý đồ bất chính với ngài, ta liền ra tay đánh cho bọn họ đến hoa rơi nước chảy, bởi vì không biết chỗ ở của ngài, ta liền đem ngài ôm đến  trong phòng tông chủ, muốn cho ngài ở nơi đó tạm thời nghỉ ngơi một chút.”

“. . . . . .” Nguyên lai nàng ( nương tử ) là như vậy chạy đến trong phòng phu quân ( hắn ).

Bí ẩn được cởi bỏ, chỉ thấy Cung Thiên Li còn không từ bỏ, không nhìn Phượng hiên ngạc nhiên cùng Cốc Nhược Vũ mặt đỏ, lại chỉ ra kết quả tốt nhất của việc mình đã làm—— Tiểu Cốc Lượng, tươi cười ngọt nói tiếp: “Vị này chính là Thiếu tông chủ đi! Quả nhiên bộ dạng với tông chủ giống nhau như đúc!” Nàng đem kim bài miễn tử lộ ra, lúc này không tranh công, nàng nhất định sẽ bị tông chủ nghĩ biện pháp trừng trị.

Biết Cung Thiên Li cố ý nói ra việc này, là muốn mình không truy cứu chuyện các nàng tới trễ, bài tẩy này xem như nàng để rất đúng, Phượng hiên quyết định buông tha cho các nàng, liền kêu hai người cùng nhau dùng bữa.

Trên bàn cơm, Cốc Nhược Vũ phát hiện bộ dạng ngọt ngào động lòng người của Cung Thiên Li tựa như cặp mắt đang di chuyển không ngừng kia của nàng giống nhau một cách tinh quái, mà Cung Thi San kia cũng không như bề ngoài của nàng lạnh lùng cao ngạo như vậy, kỳ thật ngoài mặt cười lạnh như tượng, nhưng trong lòng nàng cùng thân bác Cung Thiên Li kia giống nhau đều hoạt bát hiếu động.

Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của nàng lại miêu tả sinh động như thật các chiến tích vĩ đại của nàng “Ta liền đem quần áo của bọ họ lột ra, để bọn họ trần truồng treo ngược, như vậy. . . . . .”

“Tốt lắm, ăn xong rồi, thì cùng ta đến thư phòng, ta còn có việc muốn nói!” Phượng hiên có điểm hối hận, không nên chọn hai người kia đến, hắn vô cùng hoài nghi nương tử đáng yêu ôn nhu của hắn sẽ bị hai người chuyện gây sự này phá hư.

Phượng hiên nói xong cũng đứng dậy, tạm thời nói lời từ biệt với nương tử của hắn, sau đó dẫn đầu chạy lấy người. Bị cắt đứt lời nói Cung Thi San co đầu lại cười cười với Cốc Nhược Vũ, còn Cung Thiên Li đành phải phất tay nói tạm biệt với Cốc Nhược Vũ, cùng đi theo, mà Cốc Nhược Vũ còn đắm chìm ở giữa loại chuyện kinh khủng là một đại cô nương thậm chí chưa xuất giá không có chút nào ngượng ngùng  đem một đám y phục của nam nhân cởi hết ra, cảm thán người Cung gia quả nhiên không phải người tầm thường, ngay cả nữ tử đều như vậy, khác hẳn với người bình thường!

Về phần đến thư phòng Phượng hiên nói tường tận nhiệm vụ của hai người lần này, nên đề phòng người nào, làm như thế nào để hết lòng mà dẫn dắt Cốc Nhược Vũ đi dạo ở Kiền Đô, hơn nữa nghiêm lệnh cấm hai người xen vào việc của người khác, lấy nhiệm vụ bảo vệ Cốc Nhược Vũ cùng Nhị thiếu chủ hoặc nhị tiểu thư trong bụng nàng làm trọng!

Hai người lên tiếng trả lời tiếp lệnh, Phượng hiên nhìn hai người, không khỏi chủ ý lại ra. Mấy tháng này hắn đã bố trí mạng lưới xong xuôi, ngày mai nên đến lúc thu hoạch bổn con cá, dứt khoát thời điểm Tề Hiểu Dũng gặp chuyện không may, hơn nữa Tề gia lại liên tiếp gặp nạn, làm cho bọn họ thấp thỏm bất an, vì thế, hắn lại cố ý dặn hai người ngày mai đưa Cốc Nhược Vũ đi đến tủu lâu Phú Tụ Lai, nghĩ  ngày mai đến Phú Tụ Lai vì Tề Tăng Phú mở tiệc chúc thọ, người Tề gia nhìn thấy Cốc Nhược Vũ sẽ có biểu tình tuyệt vời cỡ nào thì Phượng hiên liền không nhịn được khóe miệng nhếch lên, đôi mắt sâu không lường được nhìn trước người bàn, bộ dáng kia không khỏi làm Cung Thiên Li cùng Cung Thi San cả người xuất mồ hôi lạnh, có ai bị xui xẻo? Hẳn không phải là các nàng chứ! ?

2 thoughts on “Xấu nữ đến khiến họa thủy yêu – Chương 87

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s