Trọng sinh chi ngốc phu quân – Chương 5


Chương 5

Edit: Thu Ilub

Beta: Kally

Thời gian lại trôi qua hai ngày, Tô Mộ Tịch đếm từng ngày từng ngày.

Lúc này, nàng ngồi trên thang đá ở đình, ngắm sao và nghĩ tới mọi chuyện. Thời gian vào cung ngày càng ngắn, nàng sẽ nhìn thấy ngốc tử kia, không biết thân thể hắn có tốt không? Lại lo lắng nàng đi rồi, Tô gia có giống như kiếp trước sẽ lụi tàn.  Nữ nhân Cận Băng Tâm này, nàng đã sống qua một đời cũng nhìn không thấu. Rõ ràng là con gái nhà nghèo lại có khí  chất giống như tiểu thư khuê các hơn nữa thủ đoạn lại nhiều vô kể.

“Hù…”Tô Hồng Diệu đột nhiên xuất hiện phía sau Tô Mộ Tịch,cố ý giả mặt quỷ doạ Tô Mộ Tịch giật mình.

“A… Tam ca huynh dọa muội sợ muốn chết”. Tô Mộ Tịch ôm ngực chất vấn.

“Tịch Nhi, thực xin lỗi”. Thấy muội muội bị mình làm sợ hãi không nhẹ, Tô Hồng Diệp lập tức nói xin lỗi.

Nhìn ca ca  nhà mình xin lỗi, Tô Mộ Tịch kéo tay Tô Hồng Diệu: “Ca ca, huynh ngồi xuống đi, Tịch Nhi có việc muốn nói với huynh”. Tam ca, khẳng định sẽ tin tưởng mình,hơn nữa Tam ca là người giúp thái tử đọc sách ,có thể tuỳ thời tiến cung. Bản thân mình bất cứ khi nào cũng có thể tìm tam ca hỏi thăm tình huống trong nhà.

Cởi áo ngoài khoác lên người Tô Mộ Tịch, Tô Hồng Diệu ngồi xuống bên cạnh nàng: “Mệnh lệnh của Tịch Nhi nhà ta, ca ca nhất định làm theo.” Nói xong,  còn đưa tay xoa xoa tóc Tô Mộ Tịch.

Nghe nói như thế khiến Tô Mộ Tịch hoảng hốt một chút. Kiếp trước, trước khi nàng tiến cung tam ca cũng nói những lời này. Lúc trước nàng nghĩ là tam ca nói giỡn, sau đó tam ca thật sự vì nàng mà mất đi tính mạng. Tô Mộ Tịch hoảng hốt, giữ chặt cánh tay Tô Hồng Diệu: “Tam ca không cần huynh làm theo. Nếu Tịch Nhi làm sai huynh phải hung hăng giáo huấn , không được nhân nhượng làm hư Tịch Nhi”.
Giữa ánh trăng sáng,trên mặt  Tô Hồng Diệu lộ lên vẻ mặt cưng chiều rõ ràng: “Muội là muội muội của ta, ta làm sao có thể không cưng chiều muội đây? Mặc kệ muội làm gì, tam ca đều nguyện ý giúp muội chịu trách nhiệm. Chờ tam ca có năng lực, nhất định đem muội ra khỏi cung.”

Tô Mộ Tịch còn gì để nói đây. Có một ca ca bao che khuyết điểm như vậy nhưng vì sao bất luận kiếp trước hay kiếp này tam ca vẫn đối tốt với mình như vậy ? Tô Mộ Tịch không nhịn được hỏi ngay :” Hừ,ai biết huynh có phải nói dối hay không? Tam ca, vì sao huynh lại cưng chiều muội không giống như với Tuyết Nhi ?”.

Tô Hồng Diệu sờ đầu mình một chút, nói thật chính hắn cũng không biết. Mặc kệ Tịch Nhi điêu ngoa tuỳ hứng cũng vậy, Tuyết Nhi nhu thuận lanh lợi cũng thế nhưng hắn chính là cảm thấy Tộ Mộ Tịch mới chính là người hắn nên yêu thương. Tuyết Nhi, hắn dù sao vẫn thấy nàng không phải thực sự là người nhà của mình, chính là khiến hắn không thể yêu thương. Dù sao hắn vẫn cảm thấy Tịch Nhi mới là muội muội ruột của hắn, hắn kéo đầu tay Tô Mộ Tịch, nói : “ Bởi vì…….ta cũng không biết.”

“Tam ca không biết cũng được. Qua mấy hôm nữa Tịch Nhi phải vào cung. Trong nhà huynh để ý nhiều một chút. Lúc tiến cung theo thái tử đọc sách cũng phải thường xuyên thăm muội, trong nhà có việc lớn gì cũng phải nói với muội….” Tộ Mộ Tịch luôn miệng nói nửa ngày, nói xong thấy ca ca nhà mình cười như không cười nhìn mình.

Thấy muội muội như gà mẹ nhỏ oa oa nói chuyện, Tô Hồng Diệu cảm thấy có chút buồn cười: “Tịch Nhi khi nào thì biết quan tâm chuyện trong nhà vậy? Giống như gà mẹ bảo vệ con.”

Tô Mộ Tịch không cười nhìn thẳng mắt Tô Hồng Diệu nói: ” Ca, huynh phải chú ý chuyện trong viện Tuyết Nhi. Nếu như nàng sinh bệnh hay gì đó. Huynh phải thay mặt cha chăm sóc nàng nhiều hơn, không được để cha nán lại ở Trà Tuyết viên quá lâu.”

“Được tam ca nhất định chú ý, muội ở trong cung cứ để tâm vui vẻ. Không cần quá lo lắng chuyện trong nhà, tin tưởng tam ca có thể xử lý tốt.” Tô Hồng Diệu thoải mái đáp ứng, Tịch Nhi cũng cảm thấy gì sao?

“Dạ, Tịch Nhi tin tưởng tam ca.”.Tô Mộ Tịch lúc này mới hé ra tươi cười. Tam ca kiếp trước có thể đem sự nghiệp thành công như vậy, năng lực và phương diện nhận thức người là không thể xem thường.

Tô Hồng Diệu thấy muội muội cười, chần chờ một chút cuối cùng vẫn mở miệng nói: “Tịch Nhi, tam ca biết muội không thích Thành hoàng tử nhưng không cần đối với hắn thể hiện sắc mặt được không? Hắn là đứa nhỏ đáng thương, hơn nữa là đứa nhỏ lòng dạ rất thiện lương”. Hắn gặp qua Thành hoàng tử vài lần, trí lực có chút không đủ. Nhưng mỗi lần thấy bọn hắn cùng Dạ  hoàng tử cùng một chỗ, trên mặt đều xuất hiện thần sắc hâm mộ hướng tới đây. Bóng dáng cô đơn khiến người ta nhìn thấy mà đau lòng.

Nghe xong, Tô Mộ Tịch ngây người, thật lâu sau mới trả lời: “Tam ca, muội sẽ”. Như thế nào sẽ không,đã trải qua nhiều như vậy, ai đối với nàng tốt nhất nàng đã sớm khắc vào trong lòng.

Ngày tiếp theo, sáng sớm Lâm phu nhân đã mang Lâm Nhược Mai tới Tô phủ. Lâm Nhược Mai năm nay tám tuổi, so  với Tô Mộ Tịch lớn hơn hai tuổi. Đầu tiên,Lâm phu nhân liền cùng Vương Hương Tú vào nhà nói chuyện. Lâm Nhược Mai kéo tay Tô Mộ Tịch: “Tịch muội muội, chúng ta tới bên trong đình kia thưởng ngoạn đi”.

“Vâng, được”.Tô Mộ Tịch không nói nhiều, ngoan ngoãn để nàng lôi kéo đi đến đình.

Hai người ngồi xuống bên trong đình, Hoa Ngữ đưa lên trà cùng điểm tâm ngon nhất liền lui xuống. Lâm Nhược Mai giống như tỷ tỷ nói:” Tịch muội muội mấy ngày nữa muội phải tiến cung. Hết thảy phải cẩn thận, đừng giống như mấy ngày trước đây. Hoàng hậu nương nương là cô ta, người không thích nhất chính là nhìn thấy người khác đối với biểu đệ ta không tốt.”

“Vâng Tịch Nhi đã biết, cảm ơn Nhược Mai tỷ tỷ quan tâm tới muội.” Tô Mộ Tịch là thật tâm cảm tạ, bất luận thế nào Lâm Nhược Mai đều coi mình là bạn hoặc đem mình trở thành em chồng tương lai.

“Muội nha nghĩ thoáng là tốt rồi. Nương ta luôn nói với ta, mặc kệ người khác nói gì,đừng để ý tới là tốt rồi”. Lâm Nhược Mai chần chờ một chút: “Tịch muội muội, biểu đệ kia của ta tính tình có chút ngốc nghếch. Ta cảm thấy hắn cũng không thật khờ,chính là quá mức đơn thuần mà thôi. Muội…..”

Lâm Nhược Mai lời còn chưa nói xong, liền bị một âm thanh đánh gãy.”Lâm tỷ tỷ, tỷ nói cái gì vậy? Cũng không phải tỷ gả cho ngốc tử kia. Tỷ đương nhiên nói nhẹ nhàng khéo như vậy.”

Hai người quay đầu, gặp vẻ mặt giận dữ sau lưng hai người.Tô Mộ Tịch nhíu mày, quả nhiên trước mắt cảnh tượng giống nhau: “Muội muội ngươi như thế nào vô lễ như vậy. Truyền ra ngoài còn tưởng cô nương Tô phủ chúng ta không có giáo dưỡng. Mau xin lỗi Nhược Mai tỷ tỷ.” Trách cứ lại nhìn Cận Băng Tâm ở phía sau Tô Mộ Tuyết, Tô Mộ Tịch lên tiếng làm khó dễ. Tô Mộ Tuyết nhìn Cận Băng Tâm một chút, bắt đầu xoắn tay lại:”Muội cũng không nói sai, vì sao phải xin lỗi? Tỷ tỷ , tỷ làm sao có thể như vậy? Tuyết Nhi chính là nghĩ giúp tỷ tỷ, nàng ta làm sao có thể nói vậy? Chính là cười nhạo tỷ tỷ gả cho ngốc tử, cũng không thể khiến nàng giả vờ nói lời này trước mặt tỷ tỷ”.

Tô Mộ Tịch cười lạnh, có phải hay không ngươi giống vậy ngầm cười nhạo ta: ” Băng di ngươi đem muội muội dạy thật tốt. Nếu cha ta thấy bộ dáng lễ phép của nàng, cha ta sẽ làm gì?” Tô Mộ Tịch thản nhiên nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Cận Băng Tâm, cười như không cười hỏi. Cha là quan viên trong triều, đối với lễ nghi rất coi trọng.

“Đại tiểu thư thứ tội. Nô tỳ mang nhị tiểu thư xuống cùng hảo hảo nói chuyện. Lâm tiểu thư  thực xin lỗi là nhị tiểu thư thất lễ.” Cận Băng Tâm lập tức cúi đầu thỉnh tội.

“Không ngại.”. Lâm Nhược Mai cũng không đem lời nói của Tô Mộ Tuyết để ở trong lòng, chỉ sợ Tô Mộ Tịch đa tâm.

“Lâm tiểu thư đại nhân đại lượng. Đại tiểu thư, nô tỳ mang nhị tiểu thư xuống dạy nàng thật tốt.” Cận Băng Tâm hành lễ, rồi kéo Tô Mộ Tuyết lui ra ngoài. Rốt cục sai ở nơi nào? Trước kia mỗi lần đề cập chuyện Tô Mộ Tịch lấy ngốc tử, nàng đều vừa khóc vừa nháo làm người bên cạnh phiền chán. Hiện tại Tuyết Nhi nói đến việc này, nàng cũng không  tức giận với Lâm Nhược Mai. Chẳng lẽ, Tô Mộ Tịch đã không phải là Tô Mộ Tịch?

Trở lại Trà Tuyết Viên, Tô Mộ Tuyết trừng to mắt giận dữ chất vấn Cận Băng Tâm: “Băng di sao người không cho Tuyết Nhi nói? Người không phải nói muốn cho Lâm Nhược Mai cùng Tô Mộ Tịch cãi nhau sao?”

“Tuyết Nhi con không nhìn thấy sao. Đại tiểu thư căn bản cũng không có tức giận. Con có nói thêm gì nữa, khiến cho lão gia biết đối với con không tốt. Nghe Băng di không sai đâu. A Bảo, đưa nhị tiểu thư đi xuống ăn canh hạt sen.” Nàng cẩn thận suy nghĩ, kế tiếp phải sửa như thế nào? Nếu để cho Tô Mộ Tịch để lại ấn tượng tốt trước mặt Tô Thanh Hiệp cùng Vương Hương Tú trước khi tiến cung,kế hoạch của nàng còn có thể thực hiện sao?

Cận Băng Tâm mang theo Tô Mộ Tuyết đi rồi, Lâm Nhược Mai kéo tay Tô Mộ Tịch nói: “Tịch muội muội, ta không hề có ý tứ khác, muội trăm ngàn đừng nghĩ nhiều”. Nàng khuyên bảo những lời này là vì sợ Tịch Nhi tiến cung làm chuyện điên rồ mà hại tới chính bản thân.

Thấy hai người nói đôi bên thần sắc không tốt, Lâm Nhược Mai phì cười: “Phốc.. Được rồi chúng ta cũng đừng nói chuyện ai lo ai nghĩ nhiều nữa. Nương cùng bá mẫu khẳng định chờ tới tức giận, chúng ta liền về phòng trước thôi.”

“Vâng, như thế cũng tốt.” Các ca ca cũng có khi đã tới rồi.Đên lúc đó có thể cùng nương đề cập một chút  chuyện của đại ca và Mai tỷ, biết đâu kết quả lại khác trước. Kiếp trước vì lời nói vừa nãy của Lâm Nhược Mai, Tộ Mộ Tịch ở trước mặt mẫu thân bỗng nhiên phát giận, nói xấu về nàng. Nương vẫn luôn không thích Lâm Nhược Mai, Lâm Nhược Mai cũng vì vậy mà không hay đến Tô phủ. Cuối cùng nếu không phải Hoàng thượng hạ chỉ tứ hôn, căn bản đại ca và Lâm Nhược Mai cũng không chung một chỗ.

Hai người nắm tay nói nói cười cười tiến vào trong phòng khách ở chủ viên.Lâm phu nhân nhìn Vương Hương Tú cười nói: “Ngươi xem mới vữa nói tới hai nha đầu kia, chúng nó liền vào đây.” Lâm Nhược Mai hướng Vương Hương Tú hành lễ: “Chào Tô bá mẫu.” Tô Mộ Tich cũng hướng Lâm phu nhân hành lễ:” Chào Lâm bá mẫu”.

“Tỷ tỷ, Mai nhi nhà tỷ vẫn lễ phép như vậy, không giống như nha đầu nhà muội thiếu lễ phép.” Vương Hương Tú thấy Lâm Nhược Mai tuổi còn nhỏ mà tự nhiên  trang nhã như vậy, không khỏi khen ngợi một tiếng.

Vừa nghe, Tô Mộ Tịch liền không chịu , đi tới trước mặt mẫu thân làm nũng nói: “Nương, người không phải thấy Mai tỷ liền không thương Tịch Nhi nữa chứ. Hừ.. Lâm bá mẫu người xem nương con kìa, Tịch Nhi không chiu đâu…”

Hành động của Tô Mộ Tịch khiến hai người lớn bật cười. Lâm phu nhân nói: “Vẫn là Tịch Nhi đáng yêu, Nhược Mai nhà ta cũng lâu rồi không theo ta làm nũng như vậy. Thật mất rất nhiều niềm vui đi.”

“Tỷ tỷ, chê cười rồi. Nha đầu kia cũng sáu tuổi rồi mà vẫn giống như đứa con nít. Được như Mai nhi còn đỡ phải dạy nhiều.” Vương Hương Tú tuy nói vậy nhưng ánh mắt nhìn Tô Mộ Tịch một bộ dáng đầy yêu chiều.

Người ta đâu thể nói nữ nhân nhà người khác là không tốt, Lâm Nhược Mai cười cười nói: ”Mai Nhi thật cảm thấy Tịch muội muội khả ái như vậy.”

Lý mụ mụ tiến vào hành đại lễ: “Phu nhân , mấy vị thiếu gia vội tới thỉnh an người.”

“Mau cho bọn họ vào.”

“Vâng.”

Không bao lâu, ba nam hài tử bất đồng về chiều cao tiến vào. Sau khi hành lễ liền cùng nhau nói: “Chào nương, Lâm bá mẫu. Chào Nhược Mai muội muội.”

“Các vị công tử không cần đa lễ.” Lâm phu nhân lên tiếng, đặc biệt nhìn Tô Hồng Diệp một chút. Đem mấy thần sắc thu vào mắt, Tô Mộ Tịch phì cười.Này Lâm thị đã sớm coi trọng đại ca. Trách không được Hoàng thượng lại tứ hôn!

Lâm Nhược Mai sau khi ba người tiến vào cũng không dám ngẩng lên. Ba người làm lễ chào hỏi, Lâm Nhược Mai trả lễ, vừa cúi đầu nhìn giày thêu của mình. Tô Mộ Tịch đúng lúc lên tiếng: “Nương, người cùng Lâm bá mẫu, con mang Mai tỷ tỷ cùng các ca ca ra ngoài đi chơi”.

Hai người lớn gật đầu, đơn giản bọn chúng tuổi còn nhỏ, cũng không sợ người khác nói loạn. Nhìn bọn trẻ rời đi, Vương Tú nói:” Ta thấy Nhược Mai nhà tỷ được giáo dục rất tốt. Tuổi còn nhỏ tựa như biết chút lễ nghi.”

“Không hiểu lễ phép sao được. Năm nay đã tám tuổi, vài năm nữa lại phải bàn tới chuyện cưới xin. Hoàng hậu nương nương cũng đặc biệt lưu tâm, còn để ma ma trong cung để tâm dạy nó lễ nghi.”Lâm phu nhân mang lo lắng mà nói.

“Nhược Mai xuất sắc như vậy, nhất định sẽ có nhân duyên tốt.” Vương Hương Tú nghĩ nghĩ, chỉ có thể trả lời như vậy.

“Vậy đành dựa vào lời nói may mắn này của muội”. Không đạt tới hiệu quả mong muốn, Lâm phu nhân ít nhiều có chút thất vọng.

2 thoughts on “Trọng sinh chi ngốc phu quân – Chương 5

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s