Nha hoàn không chịu gả – Chương 2 – Chương 2.1


Chương 2.1

Ediy: Kally

Mấy ngày sau

Gió thu thoang thoảng, một nhóm nha hoàn trẻ tuổi rất là rảnh rỗi, cho nên tụ tập ở trong đình nhàn thoại việc nhà, trao đổi tin tức với nhau. Mà được bọn nha hoàn nhắc tới nhiều nhất, được ưu ái nhất hiện nay chính là vị chủ tử đẹp trai, trẻ tuổi nhất ở trong phủ _  không phải Nam Tĩnh Tuyền thì còn ai.

“ Tiểu thiếu gia, ngài ấy thật là tuấn tú nha! nghe nói ngoài kia có không ít danh môn thiên kim ái mộ ngài  ấy….”

“ Đúng vậy! nếu có thể được ngài ấy yêu thích, giữ lại bên người làm thị thiếp, đó cũng không phải hưởng phúc sao….”

“ Ôi dào! Ngươi nghĩ thật đẹp nha! tiểu thiếu gia với thân phận bối cảnh như thế, muốn  bao nhiêu cô nương xinh đẹp mà không có! Thế nào nhìn trúng loại tư sắc cỡ như ngươi. Nếu là ta a, chỉ cần có thể ở bên người thiếu gia hầu hạ ngài ấy, mỗi ngày nhìn thấy ngài ấy ta đã cảm thấy mỹ mãn….”

“ Lời này cũng không thể nói như thế! Có lẽ thiếu gia không thương mẫu đơn diễm lệ, mà cô đơn chỉ chung tình cho hoa nhỏ ven đường cũng không chừng, với lại cho dù mơ mộng hão huyền bộ cũng không được sao….”

“ Được, sao lại không được? ta đây cũng phải nằm mơ, ảo tưởng tiểu thiếu gia đem ta cưới  hỏi đàng hoàng rước vào cửa….”

Lời vừa nói ra, bọn nha hoàn cười khúc khích không ngừng run rẩy hết cả người, làm cho Mạc Liên Nhi đúng lúc đi ngang qua đó  cũng không khỏi nhìn lại…..

Trùng hợp đang ở trong mộng tưởng hão huyền trong đó có một vị nha hoàn, khóe mắt không cẩn thận liếc thấy nàng, không khỏi hưng phấn mà vẫy tay hướng  về phía nàng kêu lên: “ Liên Nhi tỷ tỷ, Liên Nhi tỷ tỷ….”

Mạc Liên Nhi ở trong Định Viễn vương phủ được hai năm, tự nhiên biết rõ tất cả nha hoàn lớn nhỏ ở trong phủ. Thấy mọi người gọi nàng, nghĩ đến chắc là có chuyện gì quan trọng cần bẩm báo, liền không nghĩ ngợi đi qua đó….

“ Làm sao vậy?” Nhìn các nàng má phấn đà hồng, cười thật mờ ám, không lẽ là có việc vui gì hay sao?

“ A…. Liên Nhi tỷ tỷ tới đúng  lúc, có liên quan đến chuyện tiểu thiếu gia, nên hỏi tỷ là chính xác nhất, dù sao tỷ là nha hoàn bên người của ngài ấy, nói vậy sẽ biết rất nhiều chuyện mà chúng ta muốn biết”. Trong đó, có một vị nha hoàn kéo nàng, trong mắt đầy lòng hiếu kỳ.

“ Tuyền thiếu gia?” Các nàng muốn hỏi chuyện gì về Tuyền thiếu gia? Có chút buồn bực, Mạc Liên Nhi chỉ có thể ngơ ngác lặp lại tên người  mà các nàng mới đề cập.

“ Chính là như vậy!” Một nha hoàn khác cười  duyên khúc khích. “ Liên Nhi tỷ tỷ hầu hạ Tuyền thiếu gia lâu như vậy, nói vậy sở thích của ngài ấy, tỷ chắc là đều biết rõ như lòng bàn tay, có nhiều người đang muốn hỏi tỷ rốt cuộc là Tuyền thiếu gia ngài ấy thích dạng cô nương như thế nào?”

Hi … nếu có thể biết được chút tin tức, về sau mới có thể hướng tới mục tiêu này phấn đấu nha, không chừng có thể được coi trọng, bay lên cành cao làm phượng hoàng.

Thích cô nương dạng gì à? Mạc Liên Nhi  thật sự bị vấn đề này làm cho choáng váng một chút. Hai năm nay nàng hầu hạ hắn, chưa từng thấy qua hắn đối với cô nương nhà ai có thêm một bước hứng thú.

“ Này thôi….” Chờ đợi nàng trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng lại đưa ra một đáp án khiến cho mọi người thất vọng “ Ta không rõ ràng lắm đâu!”

“ A!” Nhìn nàng suy nghĩ thật lâu, còn tưởng rằng sẽ nhận được tình báo có ích, không ngờ lại là câu trả lời như vậy, chúng nha hoàn thất vọng, không hẹn mà cùng uể oải kêu lên.

Ách… nàng làm chuyện gì thiên lý không tha sao? vì sao trong mắt mọi người lại tràn ngập trách cứ thế kia? Mạc Liên Nhi cẩn thận nhìn lại mọi người, vô cùng cẩn thận hỏi thăm “ Các ngươi hỏi cái này làm cái gì?”

“ Ai nha! không phải là….” Mọi người bàn tán xôn xao, vui vẻ đem những lời đã nói toàn bộ kể lại cho nàng nghe, trong lúc vui vẻ tán gẫu cũng khó nén sự ngượng ngùng mối tình đầu của cô gái.

Nghe thanh âm thầm thì xì xèo xong, sau khi nghe ảo tưởng mộng đẹp của tiểu cô nương cùng với bộ dạng hoài xuân thẹn thùng của các nàng, làm cho Mạc Liên Nhi không khỏi bật cười…..

“ Liên Nhi tỷ tỷ, tỷ đừng chỉ lo cười thôi! Tỷ đi theo bên người tiểu thiếu gia lâu như vậy, chúng ta không tin tỷ cái gì cũng không biết, hôm nay thế nào cũng phải tìm ra manh mối đáng tin cậy mới được….” Nhóm tiểu nha hoàn bị cười thẹn quá thành giận, nũng na nũng nịu cằn nhằn….( nhìn là bik ta chém rùi, thông cảm nhá! Cóa nhìu chỗ khó hiểu thiệt, nhưng ko quan trọng nên ta mới dám chém)

Nhìn bộ dáng thiên chân của các nàng, Mạc Liên Nhi cũng không khỏi bắt đầu nhớ lại hai năm trước đây, chính mình cũng hồn nhiên như thế, nhưng mà một trận Hoàng Hà lũ lụt đã hủy sạch nhà nàng, đến Kinh Thành tìm thân thích nương tựa nhưng người thân lại đã chuyển đi xa, cha bệnh chết, biến cố liên tục làm cho nàng hiểu hết tình người ấm lạnh, lập tức từ một tiểu cô nương thiên chân vô lo vô nghĩ trưởng thành hơn….

“ Liên Nhi tỷ tỷ, tỷ nghĩ gì vậy?” Haiz… các nàng yêu cầu thật sự khó như vậy sao? vì sao mày liễu xinh đẹp của Liên Nhi tỷ tỷ lại nhíu lại thế kia?

“ A! không, không có gì!” Phục hồi tinh thần lại, Mạc Liên Nhi xấu hổ cười “ Các muội đừng làm khó dễ ta, ta thật sự không biết a…” Haiz…. Những cô gái hoài xuân này thật là khó đối phó mà.

“ Vậy cũng không còn cách nào!” Trong đó có một vị nha hoàn đầu tiên là uể oải, sau đó, lại vạn phần ngưỡng mộ nhìn Mạc Liên Nhi nói “ Vẫn là Liên Nhi tỷ tỷ sướng nhất, có thể hầu hạ tiểu thiếu gia, có thật nhiều cơ hội ở cùng một chỗ với ngài ấy!”

“ Nói thật đúng nha! Liên Nhi tỷ tỷ thật may mắn…”

“ Thật hy vọng có thể đổi với Liên Nhi tỷ tỷ nha…”

Nha! không thể nào! chưa bao giờ thấy hầu hạ Tuyền thiếu gia có gì tốt, hắn người nọ cũng không phải dễ ở chung đâu, cả ngày cứ hé ra cái mặt lạnh với mọi người, nếu không phải do Tinh Hồn thiếu gia giao phó, ngay từ lúc mấy ngày đầu hầu hạ hắn, nàng đã bỏ trốn mất dạng rồi! tuy rằng hai năm nay, đã quen với sự đối xử lạnh lùng nghiêm khắc của hắn, nhưng mỗi ngày đối với mặt thối ra như thế, thật không gọi là vận may gì! ( mặt a này hãm tài dữ z à! Tội nam 9 quá!). Trong lòng thầm nghĩ như thế, Mạc Liên Nhi vạn vạn lại không nghĩ tới chính mình lại trở thành đối tượng được mọi người hâm mộ.

“ Tuyền thiếu gia, ngài ấy…. cũng. không dễ hầu hạ như vậy!” Không đành lòng dập nát hình tượng tốt đẹp trong lòng chúng cô nương, Mạc Liên Nhi châm chước dùng từ.

Bỗng dưng, một chuỗi tiếng vang dồn dập liên hồi nhưng lại rất nhỏ phát ra từ bụi hoa phía sau ( tèn ten, có chiện rồi!), nhưng mà tiếng vang kia thật sự rất là nhỏ lại  rất ngắn ngủi, mà tâm tư mọi người ở đây đều đặt vào trên người tiểu chủ tử nên cũng không ai phát hiện.

“ Ai nha! mỗi ngày nhìn thấy mặt cũng tốt rồi! thậm chí có khi còn có cơ hội gần vua được ban lộc, cho dù khó hầu hạ cũng tình nguyện”. Một vị nha hoàn cười hì hì nói, lập tức giành được những người khác nhất trí đồng ý phụ họa.

Thật đúng là tình cảm sâu đậm đến có thể ‘ Chịu nhục’ a! nếu có thể cho nàng chọn, cũng sẽ không thèm cái vị chủ tử khó hầu hạ kia. Nói đi cũng phải nói lại, tiểu cô nương có hoài xuân mộng đẹp là rất tốt, nhưng cũng đừng có chìm đắm quá sâu a! giống Tuyền thiếu gia với dung mạo, gia thế như vậy thì thú cũng sẽ là một vị thiên kim có điều kiện có thể cùng hắn so với. Nha hoàn các nàng cũng không có số như vậy đâu, thế gian này đâu phải ai cũng có thể biến thành phượng hoàng.

Trong lòng tuy là có ý tưởng như thế, nhưng Mạc Liên Nhi cũng chỉ ôn nhu cười, không tiện nói thêm cái gì.

“ Liên Nhi tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ chưa bao giờ nghĩ tới sao?” Tiểu nha hoàn đột nhiên nghi ngờ hỏi nàng.

“ Nghĩ cái gì?” Vẻ mặt Mạc Liên Nhi khó hiểu.

“ Chính là cái kia thôi….” Một đôi mắt to đầy vẻ mơ mộng “ Chẳng lẽ tỷ chưa bao giờ ảo tưởng qua, có lẽ có một ngày tiểu thiếu gia đột nhiên thích tỷ, đem tỷ thu làm thị thiếp….” ( làm vợ mà Liên Nhi tỷ còn ko chịu say yes chớ đừng nói chi làm thị thiếp, hứ!)

Nghe vậy, Mạc Liên Nhi có chút kinh ngạc, sau đó liền bật cười ra tiếng, lạnh nhạt nói ra quyết tâm của mình “ Tuyền thiếu gia vĩnh viễn là Tuyền thiếu gia” ( cuộc đời Tuyền ca gian nan lận đận vì câu nói này của tỷ , hik). Tinh Hồn thiếu gia muốn nàng đem hắn thành chủ tử để hầu hạ, thế thì hắn sẽ vĩnh viễn là chủ tử của nàng, không có khả năng có cái thân phận khác.

Nghe ra hàm nghĩa trong lời nói của nàng, bọn nha hoàn khẽ thở dài, còn có người đùa nói “ Liên Nhi tỷ tỷ, tỷ thật không biết tận dụng cơ hội gì hết!”

Mạc Liên Nhi nghe thế cũng chỉ mỉm cười, hơi  gật đầu tỏ vẻ, cho thấy đề tài nên tạm dừng ở đây, chào một tiếng rồi mới xoay người rời đi.

Mọi người thấy nàng đi rồi, cũng nhìn nhau liếc mắt một cái, cũng mất đi hứng thú trao đổi thông tin, đều cùng nhau rời đi, chỉ một thoáng, nguyên bản một sân đầy oanh oanh yến yến lại hồi phục an ninh vốn có của nó….

Không bao lâu, một bóng đen cao to, thân ảnh cao gầy từ trong bụi hoa im ắng ở phía sau đi vòng ra, với thần sắc hơi kỳ dị kia, có thể nói rằng một cũng không sót, toàn bộ đối thoại đều nghe hết vào trong tai.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s