Nha hoàn không chịu gả – Chương 2 – Chương 2.2


Chương 2.2

Ediy: Kally

Hắn_____ khó hầu hạ sao?

Nam Tĩnh Tuyền vạn vạn không đoán được mình ở trong lòng Mạc Liên Nhi, lại có một câu bình phẩm như vậy! vậy mà nàng còn đi theo hắn hai năm, những nha hoàn khác rất ít khi có cơ hội tiếp xúc với hắn, đối với hắn ý tưởng còn nhiều hơn nàng gấp mười lần nha!

Vốn dĩ tính nằm sau bụi hoa, một mảnh tiểu thiên địa( địa bàn nhỏ) rất ít người biết, để lén lười biếng nửa ngày,  như thế nào cũng không nghĩ tới hắn lại nghe được cái nhìn cùng tâm tư của các nha hoàn trong phủ đối với hắn, thậm chí trước nay vẫn luôn ở trước mặt hắn ít lời và trầm tĩnh như Mạc Liên Nhi cũng nói cảm nhận đối với hắn, nhưng mà____

Hắn không dễ hầu hạ như vậy!

Cảm nhận của nàng đối với hắn thế nhưng chỉ có một câu ngắn ngủn, nhưng lại cũng chẳng phải là lời hay ho gì!

Nam Tĩnh Tuyền chỉ cảm thấy một trận bực mình, trước giờ luôn bình tĩnh, khuôn mặt luôn nhìn không ra cảm xúc gì, hiếm khi lại hiện ra vẻ khó chịu …..

“ Hạo ca ca, người ta ăn không vô….” Buông chén đũa trong tay, Nguyệt Nha Nhi than thở ngồi bên cạnh trượng phu mà oán giận.

“ Như thế nào lại ăn không vô? Thân thể không thoải mái sao?” Nam Thần Hạo khẩn trương hỏi, dù sao ái thê khẩu vị trước nay đều luôn luôn tốt, sao hôm nay chỉ ăn mấy miếng liền nói không ăn nữa?

“ Haiz… đối với gương mặt thối ra như thế kia, ai mà ăn cơm nổi!” Tay ngọc chỉ thẳng vào mặt lạnh ở phía đối diện, khẩu khí vô cùng ủy khuất.

Con nàng ngày thường mặt đã đủ thối, hôm nay lại càng trầm trọng hơn, thần sắc thật là đáng sợ, ngồi cùng bàn dùng cơm với hắn như thế nào còn thèm ăn cho được? Nguyệt Nha Nhi lắc đầu thở dài, không biết nàng tạo phải cái nghiệt gì, như thế nào sinh ra hắn loại mặt thối làm cho người ta mất hết khẩu vị thế này?

Nghe ái thê chỉ trích, Nam Thần Hạo bật cười không thôi, lại cái gì cũng chưa nói.

Chậm rãi nuốt đồ ăn trong miệng xuống, Nam Tĩnh Tuyền lạnh giọng nói: “ Thật có lỗi vì ảnh hưởng đến khẩu vị của ngài a!” Đáng giận! mẹ của hắn không có việc gì lại đi chà đạp thêm. Hôm nay hắn đã đủ buồn rồi, mẹ còn đả kích hắn!

Nha! cuối cùng cũng chịu mở miệng! hiếm khi con cùng với hai vợ chồng bọn họ dùng cơm, mà từ đầu đến cuối lại không rên một tiếng, thật khiến người ta thấy khó chịu, nay…. Hắc, hắc… cuối cùng cũng mở kim khẩu.

“ Khẩu vị của mẹ cũng có đáng là gì! quan trọng nhất là, ai chọc con không vui a?” Nguyệt Nha Nhi cười tủm tỉm, liếc mắt một cái liền nhìn thấy trong lòng hắn có việc không thoải mái, dù sao làm mẹ hai mươi mấy năm, cảm xúc vui buồn của con, nàng làm sao có thể nhìn không rõ chứ!

“ Không có gì, mẹ, ngài suy nghĩ nhiều quá!” Vẫn luôn biết rõ cặp mắt kia của mẫu thân rất lợi hại, Nam Tĩnh Tuyền vẫn cứ tỏ vẻ không sao, cái gì cũng không chịu nhiều lời.

Haiz…. Con lớn một chút cũng không thổ lộ tình cảm rồi! Nguyệt Nha Nhi rầu rĩ thở than, cũng không ép hỏi, lơ đãng nói: “ Mấy ngày nay cũng chưa nhìn thấy nha đầu Liên Nhi ở bên cạnh ngươi ra vào hầu hạ? nàng cuối cùng cũng chịu không nổi ngươi mà chạy sao?” Kiều thúy tiếng nói tràn ngập chế nhạo chê cười.( ặc, một tiễn xuyên tim qua trái tim nhỏ bé của Tuyền ca)

Ai ngờ vốn dĩ chính là vô tâm trêu chọc, nào biết sắc mặt Nam Tĩnh Tuyền khó coi hết sức, một đôi mày kiếm không tự giác nhíu chặt lại…..

Từ mấy ngày trước sau không khí ngưng trọng của ban đêm hôm ấy, hắn hơi hơi phát hiện nữ nhân kia lúc nào cũng cẩn thận tránh đi hắn, làm cho mấy ngày này không hiểu sao hắn buồn chán không thôi, không nghĩ tới hôm nay hắn vô tình nghe được tiếng lòng của nàng, làm cho hắn càng thêm bực mình và tức giận, thậm chí ngay cả lúc dùng cơm, mẹ cũng cười nói có khả năng là nàng không chịu nổi hắn mà bỏ chạy. Chẳng lẽ tính tình của hắn có không chịu nổi như vậy sao, khiến cho người ta tránh né e sợ còn không kịp

Ặc…. bộ nàng không cẩn thận đánh trúng tổ ong vò vẽ sao? Nguyệt Nha Nhi ngạc nhiên quan sát thần sắc âm trầm của hắn, bắt đầu hoài nghi sự không được tự nhiên này, nói không chừng cùng nha hoàn  của hắn có liên quan đến việc gì đây?

“ Con no rồi! cha mẹ, các ngài thong thả dùng.” Buông chén đũa thật mạnh xuống, không muốn đối mặt với ánh mắt xem xét của mẫu thân, đứng dậy đi ra khỏi nhà ăn.

Nhìn theo thân ảnh hắn biến mắt, Nguyệt Nha Nhi mặt mày hớn hở: “ Hạo ca ca….”

“ Ân?” Tâm tình con không tốt, ái thê vì sao lại cười đến vui vẻ như vậy?

“ Huynh có ngửi được không một loại hương vị không?” Thần bí cười gian.

“ Hương vị gì vậy?” Là mùi vị bùn đất trên người hắn sao? thế nhưng buổi chiều hôm nay sau khi ra vườn rau xong, hắn đã tắm rửa sạch sẽ rồi, chẳng lẽ còn có hương vị gì sao? cái mũi của Nha Nhi khi nào thì thính như vậy chứ?

“ Trên người huynh không có mùi hôi gì, yên tâm”. Vừa thấy trượng phu ở trên người của chính mình ngửi đông ngửi tây, Nguyệt Nha Nhi chỉ biết chắc chắn là hắn lại hiểu sai ý, vội vàng ngăn lại hành vi buồn cười của hắn.

Không phải hương vị trên người hắn, đó là gì? Lòng Nam Thần Hạo tràn đầy nghi hoặc.

Nhìn khuôn mặt ôn hòa của hắn đầy vẻ mờ mịt, Nguyệt Nha Nhi cười khẽ không thôi “ Hạo ca ca, Nha Nhi muội ngửi thấy được một loại hương vị mùa xuân…”

Nha? hương vị mùa xuân? Nam Thần Hạo đột nhiên lo lắng lo lắng nhìn chằm chằm nàng….

“ Thế nhưng, bây giờ muốn vào thu a! Nha Nhi, nàng xác định nàng không sinh bệnh?” ( ông nói gà bà nói vịt)

 

Ánh trăng lên cao, vừa lúc canh ba….

Mặc dù chưa tới canh ba, dưới ánh trăng sáng tỏ, đã có một bóng người ở trong ‘ Thanh Tùng Hiên’ không hề mục đích dạo chơi.

Kỳ quái! Đã trễ thế này, sao Tuyền thiếu gia còn không trở về? dưới hành lang gấp khúc, Mạc Liên Nhi thong thả đi tới đi lui, thỉnh thoảng vươn dài cổ ra, hy vọng có thể gọi người mau chóng trở về…. cuối cùng một đạo bóng đen từ trên con đường đá mòn đi tới….

A ____ là Tuyền thiếu gia! Bóng đem dưới bóng đêm, chưa nhận thấy rõ gương mặt người tới, Mạc Liên Nhi chỉ cần nhìn thấy phương thức đi đường trầm ổn độc đáo, liền biết ngay là chủ tử đã trở lại.

Không đợi Nam Tĩnh Tuyền phát hiện chính mình, nàng đã muốn lanh lợi vào phòng, mau chóng chuẩn bị toàn bộ thói quen ăn ở của hắn xong, liền ẩn thân trốn đến một căn phòng gần bên cạnh nhất, để tránh cùng hắn đối mặt.

Chỉ chốc lát sau, nàng nghe được tiếng ‘ Y nha’ cửa phòng đẩy ra…

Nàng lại trốn đi đâu vậy? Nam Tĩnh Tuyền trở về phòng, thấy trà thơm còn bốc khói nghi ngút cùng với một mâm ‘ Quảng Hàn cao’ nhỏ, cảm thấy không khỏi tức giận.

Mấy ngày qua, công việc hầu hạ hắn không thiếu việc nào, thế nhưng cố tình nàng thật có bản lĩnh trước khi đối diện với hắn, liền đem chính mình ẩn dấu không thấy bóng người.

Nhìn nước trà kia còn bốc khói nghi ngút, khẳng định là trước khi hắn vào phòng vừa mới pha xong, mà hắn lại không nhìn thấy nửa điểm tung tích của nàng, như vậy xem ra, nàng hẳn là còn ở trong phòng này….

“ Mạc Liên Nhi, ngươi đi ra cho ta!” Bỗng dưng, hắn bực bội gầm nhẹ, không muốn không khí quỷ dị giận dỗi này tiếp tục nữa, rõ ràng muốn dẫn đầu phá vỡ tình huống giằng co này.

“ Tuyền thiếu gia, ngài có việc phân phó sao?” Vừa nghe gọi đến tên mình, Mạc Liên Nhi tựa như tỳ nữ bình thường, rất nhanh bước ra từ trong nhà kề bên cạnh đi đến trước mặt hắn, đôi mắt buông xuống vẫn chưa từng nâng lên, ngữ khí có vẻ vô cùng cung kính.

“ Ngươi đang cáu kỉnh với ta sao?” Lau mặt, hắn đột nhiên thở dài, vô cùng không thói quen việc nàng nhiều ngày qua tránh không gặp mặt, thậm chí lúc này ngay cả khi đứng trước người hắn, mà vẫn luôn cúi đầu, trước kia nàng mặc dù trầm tĩnh ít lời, nhưng cũng chưa bao giờ tránh hắn như vậy a!

“ A?” Khuôn mặt thanh tú của Mạc Liên Nhi vô cùng ngạc nhiên xem xét hắn “ Tuyền, Tuyền thiếu gia, Liên Nhi không hiểu ý của ngài?”

“ Không hiểu? Vậy mấy ngày này ngươi tránh ta làm gì?” Chơi mèo vờn chuột sao?

“ Kia, đó là bởi vì Liên Nhi nghĩ tới Tuyền thiếu gia, ngài không thích nhìn thấy Liên Nhi”. Cho nên mới trốn a!

“ Ta có từng nói như vậy sao?” Tuy rằng hắn thường không cho nàng sắc mặt tốt, nhưng cũng chưa từng nói loại lời nói hỗn trướng như vậy a!

“ Trước…. ban đêm mấy ngày trước, ngài rất tức giận….” Muốn nói lại thôi, lời nói tiếp theo không cần nói cũng biết.

Còn nói không muốn cáu kỉnh, cái này còn không phải là ghi hận sao, vì vậy mấy ngày nay mới trốn hắn ? bất quá, đêm hôm đó quả thật là do hắn không tốt, ngữ khí hơi tệ một chút. Nam tử hán đại trượng phu, có sai nên nhận, hắn tuyệt đối không trốn tránh.

One thought on “Nha hoàn không chịu gả – Chương 2 – Chương 2.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s