Nha hoàn không chịu gả – Chương 3 – Chương 3.1


Chương 3.1

Ediy: Kally

Kể từ sau đêm đó, Nam Tĩnh Tuyền đối xử với Mạc Liên Nhi đã không còn lạnh lùng nhìn như không thấy nữa, khi nhận sự hầu hạ của nàng, cũng nói chuyện với nhau được vài câu. Tuy không nhiều lời lắm, nhưng so với trước kia, đã là sự cải thiện và tiến bộ rất lớn.

Thời gian thấm thoát, qua đêm Trung thu trăm rằm đoàn viên, bất tri bất giác cũng đã đến ngày mùng 9 tháng 9.

Ngày này, sáng sớm tinh mơ, phần đông nô bộc bên trong phủ đều rất bận rộn, trên mỗi phiến ván cửa đều dán bùa tiêu tai trừ nạn, mà bọn nha hoàn bận chuẩn bị đồ ăn, rượu nhạt, đợi lát nữa các chủ tử đăng cao ( tức là lên đến chỗ cao, đi lên núi) ngắm cúc  xong có đói bụng thì cũng có thứ để ăn no.

Chỉ chốc lát sau, khi  mọi người chuẩn bị đầy đủ hết, trước cửa lớn của vương phủ không ngừng xuất hiện mấy chiếc xe ngựa, chỉ chờ chủ nhân đến sẽ xuất phát. Quả nhiên không bao lâu,  chủ tử dẫn đầu một nhà chậm rãi đi tới, phía sau còn một chuỗi dài nô bộc nha hoàn khó nén hưng phấn.

“ Ha ha…. Bày trận lớn như vậy, người không biết còn tưởng rằng chúng ta muốn chuyển nhà đâu!” Đứng ngay trước cửa, nhìn chung quanh liếc mắt một cái, Nguyệt Nha Nhi nhịn không được nói đùa.

“ Đúng thế!” Luôn luôn tôn trọng tự nhiên, Nam Thần Hạo gật đầu phụ họa.

“ Cái này sao có thể tính là đại trận gì! có một số quan lớn và nhà giàu đi đăng cao, còn bày ra đội hình khổng lồ hơn thế, mới khiến cho người ta nghẹn họng nhìn trân trối đâu!” Định Viễn vương phủ của bọn họ coi như đã thật khiêm tốn rồi, Nam Tĩnh Tuyền lắc đầu, thúc giục cha mẹ nhà mình mau lên xe ngựa đừng chần chờ nữa.

“ Cái này mà chưa tính là đại trận sao? gả đến Nam gia lâu như vậy, mỗi lần đi du ngoạn đều phải buộc một chuỗi dài như bánh chưng làm cho ta không quen chút nào!” Nguyệt Nha Nhi chu môi thở dài, để cho trượng phu đỡ vào trong xe ngựa.

“ Ân… ta cũng rất khó thích ứng !” Tiến vào bên trong xe ngồi cùng với ái thê, Nam Thần Hạo tận đáy lòng cũng có chút khó thích ứng. Dù sao từ nhỏ lớn lên ở trong chùa, cho dù sau này trở về vương phủ, hắn vẫn quen với cuộc sống đơn giản trước kia hơn.

“ Haiz.. Hạo ca ca, đợi cho Tuyền nhi cưới vợ xong, chúng ta trở về Huyền Yên Cốc dưỡng lão đi!” Tươi cười, còn thật sự đề nghị.

“ Tốt!” Có người hai mắt sáng lên, thần thái sáng láng “ Huyền Yên Cốc là nơi lý tưởng a!” Thật thích hợp với tính tình của hắn nha!

“ Đừng nằm mơ!” Bỗng dưng, màn xe bị người ta xốc lên, Nam Tĩnh Tuyền thò đầu vào, đối với hai vị ông trời ( cha mẹ) cười nhạo “ Muốn cho ta thành thân? Các ngài từ từ chờ đi!”

Hắn thế nào cũng phải hắt nước lạnh cha mẹ hắn mới vừa lòng sao? Nguyệt Nha Nhi chán nản, nhanh chóng vươn một đôi tay ngọc hướng về phía hai bên má hắn mà sờ, cười kỳ quái với hắn nói “ Đừng nói trước chắc chắn quá! Rất nhanh ngươi sẽ nhận hậu quả xấu!” Tiếng nói vừa dứt, nàng lập tức thu hồi ác trảo, lại dựa vào trong lòng trượng phu.

Nam Tĩnh Tuyền nghe thế trong lòng cả kinh, bất chấp đau đớn trên mặt, lập tức hướng về phía thân cha ôn hòa, thành thật ép hỏi.

“ Cha, ngài mau nói cho con biết, mẹ nói có phải thật sự không?” Mẹ của hắn kế tục bói toán thuật của ông ngoại, có một số việc nàng nói chính xác đến khiến cho người ta sợ hãi a!

“ A… Ân….  Này….” Ấp úng, đang do dự có nên thừa nhận rằng thân ái nương tử, quả thật từng giấu con bốc ra quẻ hồng loan tinh động.

“ Ha ha….” Khoa trương che miệng cười, Nguyệt Nha Nhi thưởng thức thần sắc hiếm khi kinh hoảng của hắn, nhướng mày đắc ý nói “ Đứa bé ngốc, ngươi cũng không phải không biết cha ngươi có tật xấu hễ nói dối là sẽ lắp bắp, nhìn thấy bộ dạng vòng vo chột dạ này của cha ngươi, chẳng lẽ ngươi còn không hiểu được sao?”

Ánh mắt sắc bén hướng về phía nam nhân đang xấu hổ, cười đến khờ khạo quét tới, Nam Tĩnh Tuyền chỉ cảm thấy rùng mình, không mang theo hy vọng yêu cầu “ Cha, nói cho con biết đây không phải là sự thật….”

“ Tuyền nhi, cha rất muốn, nhưng cũng không có cách nào”. Nam Thần Hạo có loại cảm giác tội lỗi hổ thẹn với con.

Ánh sáng hy vọng mong manh bị dập tắt, hắn ngược lại đối với mẫu thân ép hỏi “ Ai?”

“ Cái gì ai nha? không hiểu ngươi hỏi cái gì”. Nguyệt Nha Nhi mặt đầy vẻ cười gian.

“ Nữ nhân kia là ai?” Hỏi rõ ràng trước, để hắn dành thời gian làm đề phòng tránh xa một chút.

“ Không biết a! mẹ ngươi cũng không phải thần tiên”. Cười liếc hắn một cái, Nguyệt Nha Nhi cảm thấy con ngày thường khôn khéo, sao nay lại hồ đồ như thế.

Biết hỏi nữa cũng không ra manh mối có ích gì, lúc Nam Tĩnh Tuyền ảo não không thôi, thì ở phía sau truyền đến tiếng gọi khẽ______

“ Tuyền thiếu gia, mọi người đều lên xe, còn lại một mình ngài thôi!” Mạc Liên Nhi có chút khó hiểu hắn nửa người đã nhoài vào trong xe ngựa, sao như thế nào cả buổi cũng không nhún nhích thế chứ?

“ Ai nha! Thiếu chút nữa đã quên muốn đi đăng cao, thời gian tốt như vậy đều bị ngươi lề mề làm chậm trễ!” Không lưu tình chút nào đem con một phen đẩy dời đi, Nguyệt Nha Nhi thúc giục “ Mau mau mau, mau chóng xuất phát a!”

Lòng tràn đầy không cam lòng lui ra, sắc mặt Nam Tĩnh Tuyền xanh mét, đi thẳng về phía toa xe của chính mình.

Kinh ngạc nhìn qua, Mạc Liên Nhi tựa hồ nhìn thấy trên khuôn mặt tuấn dật có hai luồng sưng đỏ khả nghi….

“ Liên Nhi, nên xuất phát! Ngươi còn không mau lên xe!” Bên trong xe ngựa riêng của mỗ nam thối mặt truyền ra tiếng quát khẽ.

“ Đến, đến đây!” Vội vàng bận rộn chạy đi qua, trong lòng Mạc Liên Nhi nghĩ cũng là ____ tâm tình của Tuyền thiếu gia hôm nay giống như không được tốt thì phải….

Tại một chỗ ngoại ô của một vùng núi nhỏ

“ Bộ tất cả mọi người trong Kinh Thành đều chạy tới chỗ này sao?” Híp mắt nhìn xem vùng núi trống trải nay chứa đầy xe ngựa cùng biển người, một khi nghĩ tới chính mình cũng nằm trong số đó, Nguyệt Nha Nhi có một loại cảm giác muốn té xỉu.

“ Phu nhân, thế này mới kêu là náo nhiệt nha!” Chúng nô tỳ cười hì hì trả lời, động tác trên tay không ngừng, đã nhanh chóng chiếm một vùng trống, bắt đầu trải khăn thảm ra, đem rượu nhạt thức ăn ngon xuống, để cho mọi người hưởng dụng.

Lắc lắc đầu, có chút không chịu nổi cho loại này mỹ kỳ danh là đi xem hoa đăng, kỳ thực là một nhóm người đông đúc cùng nhau chen chúc trong rừng để giúp vui, Nguyệt Nha Nhi bắt đầu đau đầu.

“ Hạo ca ca, tản bộ đi!” Mau chóng kéo trượng phu trốn đi.

“ Tốt!” Cao hứng nhận lời mời của ái thê, Nam Thần Hạo ôn nhu nắm tay nhỏ bé hai mươi mấy năm qua, hướng về phía rừng đi dạo.

Mà Nam Tĩnh Tuyền vẫn còn  đang chìm đắm trong rung động do mẫu thân mang lại, nên nào có tâm tư đi quản hai vị song thân đại nhân muốn đi đến chỗ nào, dặn dò công việc cho nhóm nô bộc xong, liền cũng đi về phía trong rừng đi dạo.

Di? Tuyền thiếu gia một người một mình muốn đi đến chỗ nào? vốn dĩ đang cùng một nha hoàn bố trí rượu nhạt mỹ thực, Mạc Liên Nhi vừa thấy, không hề nghĩ ngợi, liền bỏ lại mọi người mà đuổi theo……

Đi xa ra một khoảng cách, cách xa đám đông tụ tập, Nam Tĩnh Tuyền mới dùng một cây quạt mà mình mang theo, đẩy ra rừng cây hỗn độn, lọt vào trong tầm mắt chính là một thác nước nhỏ trong veo, dòng nước từ thác nước trút thẳng xuống tạo thành một tụ lại thành một vùng nước, nước từ các lỗ nhỏ tràn đầy ra thành một dòng suối nhỏ đẹp như thơ.

“ Tuyền thiếu gia… Tuyền thiếu gia….”

Thanh âm này không phải là….. Mới giựt mình vì chính mình trong lúc vô ý mà phát hiện được tiểu thiên địa trong xanh này, Nam Tĩnh Tuyền còn không kịp xem kỹ, liền nghe thấy trong rừng cây um tùm truyền ra từng tiếng gọi.

Nha đầu kia khẳng định là nhìn thấy hắn rời đi mới có thể theo đuôi đến đây, mà nàng bộ không lo lắng cho mình lẻ loi một mình nơi rừng cây này hay sao, nếu không có hắn ở đây, lỡ như gặp phải dã nam nhân uống say mèm có ý đồ quấy rối, thì một vị cô nương trói gà không chặt như nàng phải làm sao bây giờ?

“ Ta ở chỗ này”. Nam Tĩnh Tuyền có chút tức giận, trở lại đẩy ra rừng cây um tùm hướng ra phía ngoài quát khẽ.

Bị tiếng quát khẽ đột ngột này làm cho hoảng sợ, theo thanh âm phát ra nhìn lại, thấy cây rừng bị đẩy ra tạo thành một đường nhỏ, sau khi nhìn thấy khuôn mặt từ phía sau khe hở lộ ra, Mạc Liên Nhi lộ ra sắc mặt vui mừng, vội vàng tiến vào trong rừng cây.

“ Tuyền thiếu gia, ngài như thế nào chạy đến chỗ này?” Xuyên qua lớp cây rừng tầng tầng lớp lớp, đập vào mắt đầu tiên đó chính là khuôn mặt có vẻ đen kia của chủ tử, trong lòng khó hiểu là chính mình lại làm sai chỗ nào?

“ Đến giải sầu!” Chỉ việc nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ mê hoặc của nàng, Nam Tĩnh Tuyền liền hiểu rằng chính nàng cũng không nghĩ nhiều như vậy, đày lòng lại càng thêm bực mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s