Xấu nữ đến khiến họa thủy yêu – Chương 111


Chương 111: Hành động phản nghịch trong đêm khuya 

Edit: ss gau5555

Dưới ánh nến sáng sủa trong ngự thư phòng, Ngự Thiên Dương lại không hề buồn ngủ. Hồng Hi Nghiêu bẩm báo với hắn các đại thần cùng đám sứ giả đều trúng độc nhẹ, dù sao Phượng hiên cũng không sử dụng độc dược làm cho người ta mất mạng, chỉ vì muốn tạo thành hỗn loạn để đào tẩu mà thôi. Phượng trọng nam mất đi một tay, nhưng không nguy hiểm đến tánh mạng.

Ban ngày sau khi hạ lệnh cấm bất luận kẻ nào ra vào Kiền Đô, toàn bộ Kiền đô đều bị lật tung lên trời, lục soát từng nhà, lúc này, lại nhận được tin tức Trình nhiễm bẩm báo hai người Phượng hiên biến mất không dấu vết, còn không tin tức bắt được.

Nghe thấy tin tức này, Bích Nhân Hoành trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, mà Ngự Thiên Dương lại lửa giận ngút trời sau khi tức giận một lát, liền đem tất cả mọi người đuổi ra khỏi ngự thư phòng.

Ngồi một mình ở trước ngự án hắn liền cảm thấy khó chịu. Trước mặt của hắn lại đem một người sống cứu đi! Phượng hiên, lại một lần nữa làm cho hắn mất hết mặt mũi! Trong lòng muốn đem Phượng hiên tháo thành tám khối Ngự thiên dương đang chuyên tâm nghĩ, không một chút phát hiện sau cây đại trụ( cây cột to) bên cạnh ngự án vô thanh vô tức xuất hiện hai bóng người. Đợi khi hắn kịp phản ứng phát hiện ra thì đã bị người điểm huyệt mấy chỗ không thể động đậy, trên cổ còn kèm theo một thanh kiếm lắc lư

Ngươi, làm sao ngươi lại ở chỗ này! ? Đáng giận! Có ai không! Đây là lời Ngự Thiên Dương muốn nói, nhưng là á huyệt cũng bị điểm nên hắn không thể phát ra tiếng, chỉ có thể đóng đóng mở mở miệng, cuối cùng là giận giữ trừng mắt nhìn đối phương.

Cười dài, trong tay còn vuốt vuốt cây quạt, Phượng hiên hơi hạ giọng xuống nói: “Hoàng thượng, đợi lát nữa vi thần cởi bỏ á huyệt cho ngài, xin ngài nói với người ở phía ngoài không được phép tiến vào!”

Ngự Thiên Dương đương nhiên không muốn, nhưng trong lòng đang tự đánh giá tình huống một chút, nếu sau khi được giải huyệt, hắn quát to có thích khách tới mà nói…, bên ngoài sẽ lập tức xông tới, nhưng kiếm đặt ở trên cổ hắn có thể đồng thời động luôn hay không, dù sao hiện tại Phượng hiên giống như người liều mạng, cho nên chuyện gì cũng có thể làm ra được. Tất nhiên, người bên ngoài dù nhanh thế nào, cũng không nhanh bằng thanh kiếm đặt ở trên cổ mình! Thay vì như vậy, còn không bằng dựa theo lời Phượng Hiên làm, nói điều kiện với hắn, trấn an hắn thật tốt, nghĩ biện pháp để cho mình thoát khỏi nguy hiểm mới đúng! Dù gì, để cho người khác thấy bộ dạng mình bị người khác uy hiếp, là một chuyện rất mất mặt! Vì thế Ngự Thiên Dương tuy rằng ngẩng đầu lên không chịu yếu thế, nhưng trong lòng đã quyết định dựa theo lời Phượng hiên làm.

Đối với mâu thuẫn tâm lý trong lòng hắn dù không cam chịu nhưng cũng không thể làm được gì rất rõ ràng Phượng hiên cười khẽ một tiếng, không đợi Ngự Thiên Dương bày tỏ gì liền đưa tay giải á huyệt cho hắn. Một bên cầm kiếm  cả người Phượng địch bị vây trong tình trạng báo động, nếu như Ngự Thiên Dương không dựa theo lời Phượng mà làm, thì hắn sẽ dựa theo phân phó trước đó, trực tiếp giết hoàng thượng!

 Cơ bắp trên mặt Ngự thiên dương bởi vì hận đến nghiến răng nghiến lợi mà căng thẳng. Sau khi được giải á huyệt, hắn đối diện với Phượng hiên trầm mặc một lúc, cuối cùng mở miệng hướng về phía ngoài phân phó nói: “Thuận công công! Kêu người ở phía ngoài rời xa khỏi Ngự thư phòng! Không có mệnh lệnh của trẫm, ai cũng không cho phép tới gần!”

“Dạ, hoàng thượng!” Thanh âm trả lời của Thuận công công vang lên, tiếp theo chỉ nghe thấy tiếng mọi người rời khỏi ngự thư phòng.

Cho rằng tiếp theo sẽ không bị ai quấy nhiễu Phượng hiên chậm rãi từ phía sau cây cột đi ra, cầm một cái ghế, trực tiếp đặt ở phía bên phải Ngự thiên dương, đối với hắn, không hề quan tâm chút nào vung vạt áo lên, ngồi xuống ghế. Phượng hiên tựa lưng vào ghế ngồi, cây quạt trong tay đổi sang tay trái, cánh tay phải lại đặt ở trên bàn, lười biếng nhìn Ngự thiên dương một cái sau đó, tay phải cầm lấy ngọc tỷ lên thưởng thức.

“Ngươi vào đây bằng cách nào?” Đây là vấn đề Ngự Thiên Dương muốn hỏi nhất, trong đầu của hắn bắt đầu loại bỏ những ai trong cung có khả năng giúp đỡ Phượng Hiên lặng lẽ vào, mà không bị người khác phát hiện. Rốt cuộc là ai phản bội mình! ?

Phượng hiên nhướng hai hàng lông mày tự dắc, mỉm cười lắc đầu nói: “Hoàng thượng, vi thần là từ mật đạo bên ngoài đi thông vào Sưởng cấm thành, cho nên ngài không cần lo ngại mà đoán xem ai phản bội ngài!”

“Nhưng mật đạo kia chỉ có hoàng tộc mới biết được, hơn nữa mật đạo trong mật thất kia không có đi thông đến Ngự thư phòng !” Ngự thiên dương không tin lời của hắn.

Lúc này, nụ cười của Phượng hiên càng sáng lạn hơn, giống như khoe ra vật quí nói: “Hoàng thượng, muội muội của vi thần Phượng Vũ tám tuổi đã tiến cung. Lúc ấy, nàng không còn nhỏ, vì để cho nàng sinh ra hứng thú với hoàn cảnh mới, vi thần đã để cho nàng hoặc là lúc không có ai chú ý đến nàng, đi dạo cẩn thận quanh Sưởng cấm thành, hoặc là nghĩ biện pháp biết rõ cấu tạo không muốn người biết của Sưởng cấm thành một chút, ” vì lúc ấy hắn không thể đoạt lại muội tử bảo bối đành tìm cách để muội tử đối với hoàng cung nghiêm khắc lạnh như băng không cần quá mức sợ hãi mà là tò mò, hơn nữa luôn thích những bí mật cho nên Phượng hiên cũng muốn biết những ẩn tình cực kỳ bí mật trong cung, vì thế, hắn liền làm ra quyết định một công đôi việc này, trên mặt Phượng hiên đột nhiên hiện lên thần sắc tự hào, “Mà Vũ nhi nhà ta thật biết điều, từ trước đến nay đều nghe lời huynh trưởng…, có phát hiện gì đều nói cho vi thân biết. Ha ha, hoàng thượng, Vũ nhi chỉ dùng thời gian hai năm, lúc nàng mười tuổi đã điều tra toàn bộ vị trí mật đạo trong hoàng cung. Nhưng mà ở Sưởng cấm thành có một mật đạo chỉ có người kế vị hoàng đế mới biết được, may mắn, Vũ nhi rất được tiên đế tín nhiệm, năm mười sáu tuổi đã được phá lệ cho biết. Một cách tự nhiên, vi thần cũng đã biết. Nếu như hoàng thượng ngài còn không biết mật đạo này mà nói…, chắc là tiên đế đi quá mức vội vàng, cho nên quên nói cho ngài!”

Tên tâm cơ nặng này căn bản là mượn cơ hội để cho muội muội của hắn làm mật thám! Ngự Thiên Dương thầm mắng Phượng hiên, đồng thời, hắn nhớ lại thánh chỉ cùng với thư tín Ngự Thiên Lan lưu lại đều không có nhắc tới chuyện có mật đạo khác, tâm tư nhất thời giống như biển nổi sóng dữ, cho rằng Ngự Thiên Lan giữ lại một mình, để có thể trở về thu hồi lại đế vị.

“Trở lại chuyện chính, hoàng thượng, thập lục công chúa là ai giết?” Phượng hiên đã không còn cao hứng tiếp tục nhàm chán với hắn, trở về với chính sự mà hắn tới..

Ngự Thiên Dương vốn định nói tiếp là Cốc Nhược Vũ làm, nhưng mũi kiếm gần sát cổ của hắn lại truyền đến cảm giác lạnh lẽo làm cho lời của hắn vừa ra khỏi miệng nháy mắt liền thay đổi. Hắn không cần nghĩ ngợi nói là Phượng trọng nam ra tay, hoàng hậu làm chứng cứ giả, hơn nữa làm thế để cho Huyễn Vũ quốc xuất binh trước, khiến cho hai nước xảy ra chiến tranh, có thể làm cho mình “Không cẩn thận” diệt  Huyễn Vũ quốc, tất cả đều nói rõ ràng.

Hắn muốn khơi mào chiến tranh, lại còn muốn lưu mỹ danh, đầu sỏ gây nên để cho người khác đảm đương, hừ! Chuyện quả nhiên như mình dự đoán, Phượng hiên ở trong lòng khinh thường hừ lạnh một tiếng, buông ngọc tỷ trong tay ra, cởi bỏ huyệt vị khác của Ngự Thiên Dương, mở ra quyển trục chưa ghi đặt ở  trước người hắn,

Tự mình mài mực. Mài mực xong, hắn dùng bút chấm xuống, sau đó đưa cho Ngự thiên dương nói: “Hoàng thượng, xin hạ chỉ đi!”

“Cái gì?” Ngự thiên dương không rõ.

“Xin ngài hạ chỉ, nội dung thánh chỉ này đương nhiên là viết rõ chân tướng thập lục công chúa bị giết, hơn nữa đặc xá một nhà vi thần, dù sao vi thần cũng luyến tiếc nương tử nhà mình trở thành tội phạm truy nã, trải qua cuộc sống chạy trốn.” Phượng hiên làm biểu tình đương nhiên, đặc biệt chạy về một chuyến, là vì thánh chỉ này

Phản ứng của Ngự Thiên Dương trực giác muốn cự tuyệt, nhưng mạng ở trong tay người khác, lại không thể không viết. Trong đầu hắn xoay quanh trăm ngàn loại ý niệm, cuối cùng quyết định trước tiên dựa theo yêu cầu của Phượng hiên viết thánh chỉ, đợi sau khi Phượng Hiên buông tha hắn, không còn gần người hắn nữa, thì hắn có thể phái người giết một nhà Phượng hiên, nghĩ biện pháp để cho thánh chỉ này không còn kịp để người khác nhìn thấy, hoặc là khiến toàn bộ người thấy qua thánh chỉ này đều phải chết!

Ngự Thiên Dương nhấc bút theo lời Phượng hiên nói viết thánh chỉ, sau khi viết xong, Phượng hiên cầm lên đọc đọc, cảm thấy rất hài lòng, liền cầm lấy ngọc tỷ, ấn xuống. Sau khi hắn đem thánh chỉ cất đi, con mắt chuyển một chút, hỏi ngầm chứa ý khác: “Hoàng thượng, ngài biết tiên đế bây giờ đang ở đâu không?”

Ngự Thiên Dương không nói, chỉ là nhìn Phượng hiên, đồng thời, hắn nghĩ đến vì trừ diệt tận gốc mà phái người đuổi giết Ngự Thiên Lan, thế nhưng lại không hề có tin tức gì cũng rất căm tức.

“Xem ra hoàng thượng là không biết rồi! Tiên đế đã sớm không còn ở Ngự Phong quốc. Hoàng thượng, nói vậy ngài rất nghi hoặc tiên đế võ công bình thường, lại lẻ loi một mình rời khỏi Kiền Đô, vì sao người ngài phái đi đuổi giết hắn đều không thấy trở về?” Phượng hiên bộ dạng giống như đã chuẩn bị tốt tâm lý giúp người giải thích nghi hoặc.

Ngự Thiên Dương sắc mặt cứng đờ, không nghĩ tới chuyện bí ẩn như vậy Phượng hiên lại cũng biết! ?

“Kỳ thật rất đơn giản, tiên đế vì đuổi theo một người mà từ bỏ đế vị, sau khi hắn may mắn đuổi được người kia, thì luôn làm bạn chung quanh, mà người kia chính là hoàng hậu tiên đế Nguyệt Thất, đồng thời, nàng cũng là muội muội hai lần giả chết kia của vi thần – Phượng Vũ! Thử hỏi có Vũ nhi nhà ta ở đấy, thì ai động được vào tiên đế chứ?”

Ngự Thiên Dương trừng mắt nhìn, trong lòng kêu lên: quả nhiên! Hắn đã từng hoài nghi thân phận Nguyệt Thất, không nghĩ tới lại đúng là Phượng Vũ, nàng thế nhưng lại không chết! ?

“Hoàng thượng, theo vi thần đến xem, ngài không cần tổn binh hao tướng  phái người đuổi giết tiên đế nữa, tiên đế hẳn là không có tính toán trở về. Nhưng, lâm triều hôm nay, nếu như hoàng thượng ngài không có thu hồi ý chỉ bắt cả nhà vi thần, mà vi thần còn nhìn thấy bố cáo truy nã ở khắp nơi mà nói…, thì Vũ nhi nhà ta để bảo vệ huynh trưởng mà sốt ruột  thay đổi chủ ý không trở về Ngự phong quốc nữa. Nếu như nàng trở về, chuyện này . . . . . Ngài còn nhớ rõ chuyện năm đó tiên đế là làm thế nào để đăng cơ không?” Phượng hiên cười giống như có thâm ý khác, ý tứ uy hiếp sẽ giúp đỡ tiên đế Ngự Thiên Lan một lần nữa đoạt lấy đế vị  không cần nói cũng biết.

Người biết được bí mật Ngự Thiên Lan đang trong hôn mê, lại trong vòng một đêm đăng đế vị  rất ít, sắc mặt Ngự thiên dương giống như Phượng hiên toan tính trở nên khó coi, cả người rùng mình. Người đàn bà kia, lúc mới mười lăm tuổi, đã có thể trong vòng một đêm mượn đao giết người đem thái tử cùng với các hoàng huynh có thể tranh giành thế lực năm đó làm cho cực khổ đến chết! Trong lòng mình, Phượng Vũ so với Phượng hiên còn khủng bố hơn!

Chính là bởi vì như thế, cho nên bản thân rất muốn kế vị nhưng trước khi nàng được ban chết, chưa bao giờ dám biến đổi ý tưởng ám sát Ngự Thiên Lan  thành hành động. Mặc dù thiên hạ đều biết tiên đế băng hà, nhưng năng lực của hoàng huynh  không thể khinh thường, hơn nữa Phượng Vũ, chuyện này hắn không thể mạo hiểm! Nhưng một ngày chưa diệt từ Phượng Hiên, thì chính là họa lớn trong lòng hắn! Một khi đã như vậy, hắn chỉ có thể rút ý chỉ truy bắt về, sau khi giả vờ trấn an Phượng Hiên, thì lại âm thầm phái người giết chết toàn bộ bọn họ! Vì thế, quyết định tăng số người đuổi giết bọn họ Ngự thiên dương ở ngoài mặt thỏa hiệp .

“Vậy vi thần ở chỗ này tạ ơn ân điển của Hoàng thượng trước rồi!” Phượng hiên vừa cười nói tay đồng thời đánh bất ngờ điểm huyệt nủ của Ngự Thiên Dương, bởi vì mục đích của hắn đã đạt được

Phượng địch thu hồi kiếm, lại thấy Phượng hiên đứng dậy lấy ra một viên thuốc, bóp chặt mũi của Ngự thiên dương , khiến cho hắn đang ngủ phải mở miệng, rồi ném viên thuốc vào, buông cái mũi ra, khép lại miệng của hắn, cứ như vậy để cho hắn nuốt xuống.

“Chúa thượng, ngài. . . . . . Sẽ không phải thật sự muốn giết hoàng thượng bằng thuốc độc chứ! ?” Phượng địch cảm thấy kinh hãi.

“Làm sao có thể?” Phượng hiên nở nụ cười vô tội, “Ta chỉ muốn cho hắn hùng phong ( cái phương diện nào đó..) không bằng trước kia mà thôi.”

“A? Chẳng lẽ viên thuốc kia làm cho hoàng thượng giống như thái giám?” Phượng địch đồng tình nhìn về phía Ngự thiên dươn đang ngủ.

“Không phải, nhưng cũng không bằng trước kia, lực bất tòng tâm mà thôi, cùng thái giám có chút khác nhau.” Hừ, dám thiết kế Phượng hiên hắn, đương nhiên phải trả thù lại rồi! Nhưng, bây giờ còn không phải lúc để giết hắn, trước hết chỉ trả thù nhỏ thôi, những cái khác sau này hãy nói. Phượng hiên sờ sờ thánh chỉ trong tay áo của hắn, trong lòng mắng Ngự Thiên Dương ngu ngốc, muội tử của Phượng Hiên hắn đã rời xa thị phi, trải qua cuộc sống hạnh phúc, mình làm sao có thể để nàng trở về liên lụy chứ? Thánh chỉ này cũng không thể bảo toàn tính mạng, dù sao hoàng thượng chỉ cần hạ chỉ đuổi giết bọn họ mà không cần nhìn đến thánh chỉ này, đến lúc đó sẽ đem toàn bộ người biết thánh chỉ này giết chết là được rồi. Phượng hiên nhìn Ngự thiên dương, khinh miệt thấp giọng nói: “Muốn lưu mỹ danh truyền lại đời sau, không có khả năng!” Làm sáng tỏ sự thật, có chứng cớ khiến Ngự Thiên Dương để lại tiếng xấu muôn đời mới là mục đích chính của Phượng Hiên hắn về thánh chỉ này! Mặt khác chỉ cần Hoàng thượng rút ý chỉ truy nã về, sẽ không làm khó cho hắn nửa bước, nhưng sau đó lại âm thầm đuổi giết, vậy thì không là vấn đề .

Lại nhìn Ngự thiên dương ngủ một cái, sau đó Phượng hiên liền dẫn Phượng địch quay trở lại đường cũ. Hắn rời đi, tuyên bố hắn chính thức bắt đầu phản bội hoàng tộc Ngự thị, ban đầu chỉ là vì tính toán tương lại cho Cung thị nhưng từ giờ khắc này chân chính phát ra từ  trong tim hắn muốn tiêu diệt vương triều Ngự Thị, mà từng bán tín bán nghi  đối với lời tiên đoán của mẫu thân lưu lại, giờ hắn quyết định cho dù lời tiên đoán là giả, hắn cũng phải đem nó biến thành sự thật!

3 thoughts on “Xấu nữ đến khiến họa thủy yêu – Chương 111

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s