Lưu manh đại hiệp – Chương 8 – Chương 8.2


Chương 8.2

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Nàng ngày đêm thắp hương bái Phật, thật vất vả rốt cục cũng cầu được cho Đinh Đinh luyện công tỉnh lại, hồn vía Khúc Địch cũng coi như trở lại thân thể hắn.

Khúc Mẫn Nhi lại vui vẻ chuẩn bị đồ ăn cho hắn.

Nhưng Khúc Địch vẫn không phát hiện nàng, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Đinh Đinh không rời: “Cảm giác như thế nào?”

Đinh Đinh chớp mắt mấy cái, cảm giác bản thân mình dường như vừa qua một giấc mộng dài, nhưng trong mộng rốt cuộc có cái gì nàng muốn biết rõ, nhưng cũng không nói rõ được.

“Ngươi làm gì với ta vậy?” Nàng vừa nhún chân, thân thể đột nhiên mất thăng bằng, như là muốn bay lên, nhưng là….. Con người làm sao có thể bay lên trời chứ?

“Sư tỉ, ngươi đúng là quên hoàn toàn rồi! Ngay cả khinh công mình am hiểm nhất cũng không nhớ rõ, trước đây ngươi ‘Đăng bình độ thủy’*, đu trên mặt nước đó!”

Đăng bình độ thủy: là một môn khinh công, còn gọi là Thủy Diện Phi Hành, Lý thủy công, Nhất tuyến xuyên,… tức là đu trên mặt nước, Đạt ma sư tổ của Thiếu Lâm là người lừng danh với “Nhất vĩ độ giang”….

“Đăng bình độ thủy?” Nàng há hốc miệng.

Rất khó tưởng tượng nổi! Nàng trước kia rốt cuộc là cái dạng người gì đây? Có thể mang bản lãnh như thế, lại bị người đuổi giết đến thân bị trọng thương, nếu không có Liễu Hoài Tê ra tay cứu giúp chỉ sợ nàng xương cốt đã lạnh rồi cũng nên.

Đinh Đinh không chịu nổi mà ôm đầu, hiện tại không đau lại bị lời nói của Khúc Địch khuấy động.

“Sư tỉ, ngươi nhập định ba ngày, kinh mạch trong cơ thể bị tắc cũng đã được đả thông đến tám phần, muốn hoàn toàn khồi phục như cũ cùng lắm cũng chỉ hơn mười ngày. Cũng không cần nóng vội, vẫn là nên ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi trước đã….”

“Ta nhập định ba ngày?” Nàng chợt nhảy dựng lên: “Nói cách khác ta rời nhà ba ngày chưa về, Hoài Tê…..”

“Thân ái sư tỉ.” Khuôn mặt ôn hòa như gió xuân của Khúc Địch trong nháy mắt như nhiễm băng sương: “Sư đệ hy vọng trong miệng, trong lòng, trong mắt ngươi chỉ tồn tại một mình ‘Khúc Địch’, không có ai khác.”

“Ngươi đang nói cái gì vậy? Hắn là vị hôn phu của ta.”

“Ta cũng không nhất thiết phải giết hắn, nhưng chỉ cần có thể lau đi toàn bộ kí ức về hắn ở trong đầu ngươi thì ta rất vui vẻ mà một đao chặt bỏ đầu hắn đấy.”

“Ngươi…. Ngươi trước kia không phải như thế….. A?” Nhìn sát ý trong mắt hắn, nàng theo bản năng thốt ra, nhưng lời vừa nói ra khỏi miệng, nàng lập tức phát hiện có điểm không đúng, chẳng lẽ trước kia nàng rất quen thuộc hắn sao?

Nàng cùng hắn…. Không được, cứ nhớ lại chuyện cũ đầu nàng lại căng trướng lên như muốn nổ tung.

Nàng cau mày, hai tay ấn huyệt thái dương.

Hắn chậm rãi đi đến phía sau nàng, nhẹ nhàng giúp nàng mát xa.

Nàng hẳn là nên cự tuyệt, lý trí nói cho nàng biết nam nhân này xuất hiện quỉ dị, kì lạ, hành vị cực đoan, thủ đoạn tàn nhẫn, nàng tốt nhất là nên cách xa hắn, bảo toàn bản thân.

Nhưng trong một khắc dựa vào hắn kia, lòng nàng lại nhanh chóng mềm lại, rất tự nhiên mà đem bản thân giao cho hắn. Mặc hắn vận công, hai tay mang theo một cỗ khí nóng, nhẹ nhàng ấn huyệt thái dương cứng ngắc và sau gáy nàng.

Dần dần, tinh thần của nàng bắt đầu phiêu phiêu, thân thể giống như nằm trên đám mây mềm mại, cảm giác buồn ngủ nồng đậm bao phủ lấy…..

Khúc Địch vẫn đợi cho nàng hoàn toàn ngủ say mới dừng động tác mát xa lại, ngồi xuống ôm lấy nàng đặt nằm trên giường, đắm chăn cẩn thận.

“Không phải ta không nói cho ngươi sự thật, chỉ là…. Ta nói ra ngươi sẽ tin sao?” Hắn nhíu mày nhìn nàng một thân y phục hoa lệ, trên đầu đầy châu ngọc, mặt cười son phấn…. đáng nói nhất là, đôi chân ngọc vốn dĩ hành tẩu tự do của nàng giờ lại thành bó chân cẩn thận thế này.

Liễu Hoài Tê chết tiệt, đem tiên nữ đáng yêu của hắn biến thành bộ dạng gì thế này? Một nữ nhân dong chi tục phấn bình thường sao? (chỉ người con gái tô son trát phấn bình thường)

Liễu Hoài Tê căn bản không hiểu biết nàng. Đinh Đinh chính là dòng suối nhỏ nơi khe núi, thanh thản, tự tại, trong suốt, vô cầu. Đó mới chân chính là nàng.

Hắn muốn xóa đi dấu vết về Liễu Hoài Tê trong lòng nàng, nhưng lại không thể dùng biện pháp quá cứng rắn, mạnh mẽ, phải bảo trì tính nhẫn nại, cho nàng thời gian, để chính nàng nhớ lại tất cả.

Hắn cảm kích ông trời, vừa rồi khi chẩn mạch cho nàng, thương thế của nàng về cơ bản đã không còn trở ngại, sở dĩ mất trí nhớ đều là vì kinh mạch thương tổn, tắc nghẽn mà gây nên.

Chỉ cần hắn không tiếc hao phí công lực giúp nàng khơi thông, hơn nữa lại thêm một chút ngoại lực kích thích, hắn tin tưởng chỉ nửa tháng là có thể khiến nàng khôi phục như lúc ban đầu.

Thu xếp ổn thỏa cho Đinh Đinh, hắn lập tức thu dọn đồ ăn đầy bàn kia, rồi ra khỏi phòng.

Khúc Mẫn Nhi vẫn còn chờ ở ngoài cửa, si ngốc nhìn hắn.

Hắn không phải ngu ngốc, lòng của nàng như thế nào hắn làm sao lại không hiểu. Chỉ là con người hắn cực đoan, yêu cũng cực đoan như vậy. Một khi đã nhận định một người liền chết cũng không thay đổi.

“Thực xin lỗi.” Hắn đem đồ ăn đặt vào tay Khúc Mẫn Nhi: “Về sau đồ ăn của ta và nàng ấy, ta sẽ một mình phụ trách, hậu viện này ngươi cũng đừng bước vào nữa.”

“Vì sao?” Khúc Mẫn Nhi vội vàng ném đồ ăn xuống, giữ chặt ống tay áo hắn: “Ta cũng không nghĩ tranh giành với nàng ấy, chỉ cần cho ta có thể nhìn thấy ngươi thì bảo ta làm nô tỳ cũng được.”

Khúc Địch vung chưởng chặt đứt cái tay áo kia: “Ngươi quên ba năm trước đây ta đã nói những gì với ngươi sao? Một người muốn sống cho tốt chỉ có thể dựa vào chính mình tranh thủ được.”

“Vậy ta hiện tại muốn tranh thủ chiếm lấy ngươi.”

“Vấn đề là ngươi không có cái cực đoan của ta, không có sự chấp nhất của ta, không có lòng dạ độc ác, không có võ công cao cường như ta, cho nên dù ngươi thật sự có muốn giành lấy ta cũng giành không được.” Khúc Địch chỉ vào chính mình: “Nếu hôm nay ngươi ở vào vị trí của ta, bởi vì một hồi bi kịch ngươi và người mình yêu thương chia cách, bốn năm sau gặp lại nàng trở thành vị hôn thê của người khác…. Không, giả thiết nàng đã gả cho người ta, ngay cả đứa nhỏ cũng sinh ra rồi, nàng và tướng công cũng vui vẻ thuận hòa, vậy ngươi sẽ làm như thế nào?”

Khúc Mẫn Nhi lâm vào trầm tư, ánh mắt dao động giữa Khúc Địch và căn phòng Đinh Đinh đang nằm.

“Ta nói cho ngươi biết ta sẽ làm như thế nào.” Giọng nói lạnh lẽo của Khúc Địch tựa như tuyết tháng mười hai: “Ta sẽ cho nàng uống Vong Ưu thảo, làm cho nàng quên đi tất cả.Hơn nữa còn giết chết tướng công và đứa nhỏ của nàng, không từ thủ đoạt mà đoạt lấy nàng trở về.”

Khúc Mẫn Nhi mặt cười trắng bệch.

“Cảm thấy ta thực tàn nhẫn sao?” Dường như làm người khác sợ hãi là chuyện thống khoái nhất, Khúc Địch lại cười đến quỉ dị: “Từ khi ta sinh ra một khắc kia, ông trời đã đối đãi với ta vốn không công bằng, ta bị cha mẹ thân sinh vứt bỏ, tuy rằng được một người ăn mày thu lưu, nhưng bọn hắn cũng không phải kẻ đại từ đại bi gì, thừa được bao nhiêu cơm, canh thì cho ta ăn uống, nếu chẳng còn thì ta cũng chỉ có thể chịu đói mà thôi. Nhưng đương nhiên bọn họ vẫn là người cứu mạng ta, cho nên ta vẫn cảm kích bọn họ. Về phần sư phụ ta, ông cho rằng lòng ta ngoan độc, tuy rằng đối đãi với ta không tồi, nhưng trong lòng vẫn luôn có một lớp phòng bị. Thật đáng tiếc, nếu ông có thể hoàn toàn tín nhiệm ta thì sẽ không chết thê thảm như thế. Trên thế gian này duy nhất một người không hề kiêng kị, toàn tâm toàn ý đối đãi tốt với ta chỉ có Đinh Đinh, cho nên ta cũng chỉ muốn nàng. Cho dù lên thiên đình hay xuống địa ngục, ta đều phải cùng nàng, ai cũng không thể ngăn cản ta. Mẫn Nhi, ngươi cũng sẽ giống ta sao.”

“Nếu thực sự có một ngày ta làm như thế, ngươi sẽ giết ta sao?”

“Ta sẽ.” Hắn trả lời không chút do dự.

Đến tận lúc này, Khúc Mẫn Nhi đối với Khúc Địch đã hoàn toàn chết tâm: “Ta đã hiểu, ta vĩnh viễn không có khả năng trở thành người ở trong lòng ngươi. Nhưng niệm tình ba năm cộng tác của chúng ta, ngươi có thể cho ta giữ lại cái vị trí bằng hữu có được không?”

Lúc này đây, Khúc Địch chân chính dịu dàng tươi cười: “Ta cho ngươi thêm hai câu nói. Thứ nhất, trên thương trường không có bằng hữu vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn. Thứ hai, không nên đem tất cả trứng gà đều đặt trong một cái rổ.” Nói xong, hắn xoay người bước đi chuẩn bị đồ ăn cho hắn và Đinh Đinh.

Khúc Mẫn Nhi tuy rằng chưa nghe ra ám chỉ của hắn, nhắc nhở chuyện kinh doanh Thiên Bảo phường. Nhưng nàng lại cảm thấy mỹ mãn khi nhìn bóng dáng hắn càng lúc càng xa. Nàng biết Khúc Địch cự tuyệt tình ý của mình, nhưng từ giờ phút này, nàng đã trở thành người bạn đầu tiên và có lẽ cũng là duy nhất trong cuộc đời hắn.

Nên biết đủ, dù sao hắn cũng không lừa dối nàng. Hắn đối với kẻ địch có lẽ thực tàn nhẫn, nhưng đối với những người bên cạnh đều rút tim rút phổi, đối đãi hết lòng. (Convert thật ra là: Thâu tâm đào phế)

One thought on “Lưu manh đại hiệp – Chương 8 – Chương 8.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s